Chương 275: Tình bạn giữa quân tử nhạt như nước (3)
“Nếu như đến ta cũng không quan tâm hoàng mệnh, vậy thì dựa vào cái gì yêu cầu người khác quan tâm đây?”
“Thế đạo hiện nay, người đời đều có thể coi lời nói của Thiên Tử như gió thổi bên tai, nhưng ta không được, bởi vì ta là Huy Vương, Pháp luật và thể diện của đất nước này, không có ai quan tâm hơn so với ta.”
Nghe thấy lời nói này, trong lòng Diệp Ninh có chút cảm khái.
Từ lúc xuyên không đến đây, Đại Chu phần nhiều là kẻ tham sống sợ chết, kẻ yếu đuối sống thoi thóp, mà rất ít người trung thành, bảo vệ trái tim dũng sĩ của mình.
Một vài yêu cầu thấp nhất với phẩm đức, lai trở thành vật phẩm trang trí. Vốn dĩ hắn cho rằng, người đời đều là như thế.
Không ngờ được, hôm nay phát hiện, thế mà còn có một Huy Vương, có thể nói ra lời nói như vậy.
“Lời nói này của Cơ huynh, nếu như truyền ra ngoài, sợ rằng sẽ khiến cho vô số người xấu hổ.”
Diệp Ninh thở dài nói.
Hắn có thể chắc chắn, Huy Vương tuyệt đối không phải là một tên điên.
Hắn ta so với hầu hết mọi người tỉnh táo hơn rất nhiều.
Kẻ điên?
Nếu như người như thế là kẻ điên, vậy thì những người khác là cái gì.
Nhưng đúng thật là một thế đạo nực cười, gian thần tay sai ở bên ngoài tác uy tác phúc, mà thần tử giữ đạo trung thành như Huy Vương, lại bị gán vào cái danh kẻ điên, rồi nhốt ở trong phủ.
“Không đâu, bởi vì không có người nào quan tâm bản vương nói cái gì.”
Đột nhiên Huy Vương cười lên, ừng ực uống hết rượu.
Đôi mắt hắn ta ướt át, chứa đựng cảm xúc bi thương.
“Đây chính là lý do hôm nay Cơ huynh không tham gia tiệc sao?”
Diệp Ninh trầm mặc một lúc, hỏi.
“Tham gia tiệc, ngươi là chỉ việc tham gia yến hội sao?”
Huy Vương cười, nói.
“Lão đệ, ngươi có tin không, nếu như ta thật sự đi, khi đó Thái hậu sẽ có thể lập tức rời khỏi bữa tiệc!”
Diệp Ninh quan tâm, hỏi.
“Huynh và Thái Hậu bất hòa?”
Huy Vương cười lạnh một tiếng, nói.
“Bất hòa? Còn xa mới đơn giản giống như là bất hòa!”
Rõ ràng là hắn ta biết cái gì đó.
Khi nhắc đến Thái Hậu, cảm xúc của cả người đều có chút không đúng rồi.
Nói thế nào nhỉ, rõ ràng là cáu gắt hơn.
“Nếu như những gì ta dự liệu không sai, trên yến hội, có lẽ đến vị trí của bản vương cũng không giữ lại cho ta có đúng không?”
Huy Vương liên tục cười lạnh, nói: “Bà ta không muốn gặp bản vương, bản vương cũng không muốn gặp bà ta, nếu như thật sự gặp bà ta, bản vương cũng không biết bản thân sẽ làm ra cái gì, năm đó…”
Hắn ta nói rồi nói, giọng nói bất ngờ dừng lại.
Sau đó từng mạch gân xanh ở trên trán nổi lên!
Đau!
Đau đớn khó mà chịu đựng được!
Huy Vương ôm đầu, ngã xuống đất, liên tục lăn lộn, đau đến không muốn sống. Gân trên cơ thể hắn ta giống như là sống vậy, di chuyển hỗn loạn giống như con rắn, khiến cho hắn ta đau đến phát ra tiếng kêu thảm thiết. Nhưng có lẽ là cân nhắc đến Diệp Ninh đang ở bên cạnh, hắn ta không muốn mất mặt, vì thế hắn ta không kêu quá lớn, mà là cố gắng cắn răng nhẫn nhịn.
“Ta thất lễ một chút….”
Hắn ta khó khăn mở miệng, ngón tay bởi vì dùng lực quá mức, cắm sâu vào đất.
Hắn ta cứ nắm lấy đất như thế, dường như muốn nuốt vào.
Hắn ta không muốn mất mặt trước bạn của mình.
Nhưng mà một bàn tay, lại ấn lên vai của hắn ta.
“Trên yến hội, Thái Hậu cũng không để lại vị trí cho ta, nhìn từ góc độ này để nói, ta và Cơ huynh, đúng là có chung hoàn cảnh.”
Chính khí cuồn cuộn hóa thành một dòng ấm áp, dung nhập vào trong cơ thể Huy Vương, giúp hắn ta chống lại cơn đau.
Huy Vương ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt ôn hòa của Diệp Ninh.
Hắn nhếch miệng lên, lộ ra một nụ cười xấu xí bởi vì quá đau đớn.
“Ngươi cũng không có chỗ ngồi? Sao có thể, đợi đã…”
Huy Vương bởi vì sự giúp đỡ của Diệp Ninh, đau đớn được giảm đi rất nhiều, mạch suy nghĩ bắt đầu hoạt động bình thường.
“Ta hiểu rồi, Thái Hậu là người của Bạch gia, Bạch gia lại là gia tộc phụ thuộc của Quần Ngọc Các, thảo nào bà ta khiến ngươi mất mặt, thảo nào…”
Huy Vượng chậm rãi nói, nội tình mà hắn ta biết về Thái Hậu, so với Bùi Ngữ Hàm rõ ràng hơn nhiều.
Điều này rất bình thường, dù sao hắn ta là người chứng kiến của năm đó.
Tiên Đế qua đời, bây giờ trên thế giới này, người biết chuyện của năm đó, chỉ có hai người là hắn ta và Thái Hậu.
Rốt cuộc năm đó đã xảy ra cái gì?
Vì sao đột nhiên quan hệ của Thái Hậu và Tiên Đế lại nứt vỡ?
Rốt cuộc Thái Hậu đã làm chuyện gì, đến mức bị gia tộc gạch ra khỏi tộc phổ?
Huy Vương biết chuyện đó, nhưng rõ ràng hắn ta không thể nào nói.
Mỗi khi nhắc đến chuyện này, hắn ta sẽ đau đầu đến muốn nứt ra, khiến hắn ta sống không bằng chết.
Diệp Ninh có thể cảm nhận được rõ ràng, ở trong cơ thể của Huy Vương, có một sức mạnh băng lạnh rất độc ác đang chiếm giữ.