Chương 276: Vốn dĩ ta không điên, nhưng ta chỉ có thể điên
Cỗ sức mạnh này không biết đã tồn tại trong cơ thể của hắn ta bao lâu, dường như đã thâm căn cố đế.
Nó khống chế Huy Vương, mỗi khi Huy Vương nhắc đến chuyện năm đó, cỗ sức mạnh này sẽ bùng nổ.
Khiến cho huy Vương không thể không ngậm miệng lại.
Diệp Ninh định dùng chính khí cuồn cuộn loại bỏ cỗ sức mạnh này, nhưng mà phát hiện bản thân không làm được, đã qua quá lâu rồi, cỗ sức mạnh đó đã dung hợp thành một thể với Huy Vương, căn bản không thể nào tách ra, giống như là biến thành một bộ phận của cơ thể vậy.
“Diệp lão đệ không cần bận rộn nữa, không có tác dụng đâu.”
Huy Vương thở gấp nói.
Diệp Ninh gật gật đầu, thu hồi sức mạnh của mình.
Huy Vương đã đỡ hơn nhiều rồi, so với đau đớn dữ dội vừa rồi, bây giờ chỉ đau một chút, đã không còn có cái gì có thể khiến hắn ta lay chuyển nữa.
“Để Diệp lão đệ chê cười rồi.”
Huy Vương dùng tay áo lau mồ hôi ở trên mặt.
Rồi lại cầm bình rượu lên, một hơi uống cạn, sau đó hung hăng ném xuống hồ.
“Đây chính là nguyên nhân bệnh điên của cho Cơ huynh đúng không?”
Diệp Ninh hỏi.
Huy Vương đúng thật là rất thảm, chịu đựng sự đau đớn mà con người không thể nào chịu được, nhưng mà lại không có người nào biết, không có người nào quan tâm.
Đây là đãi ngộ mà một thân vương không nên có.
“Ta đã quen rồi, sự đau đớn này, mỗi ngày đều sẽ bộc phát một lần, mỗi một lần, đều là thảm khốc như thế… Đương nhiên, cũng có ngoại lệ, ví dụ như, một khi bản vương nhắc đến chuyện đó, đau đớn này sẽ lập tức bùng nổ, nó khiến cho ta không thể không ngậm miệng lại!”
Huy Vương cười cười, trong đôi mắt, tràn ngập vẻ bất lực và mệt mỏi.
Thảo nảo hắn ta một thân bản lĩnh, lại đã bạc tóc, mỗi ngày đấu tranh với cỗ sức mạnh này, đã tiêu hao tất cả tinh lực của hắn ta.
“Nghe ra, giống như là một loại hạn chế?”
Diệp Ninh chau mày nói.
“Không sai, chính là hạn chế, bản vương biết được chuyện không nên biết, vì thế, ta bị hạn chế, cỗ sức mạnh này chôn sâu ở trong cơ thể ta, mỗi ngày bộc phát, mỗi ngày dày vò, cho đến khi ta chết mới thôi… Thật ra dựa theo cách nghĩ của bọn chúng, sợ rằng ta đã sớm nên chết rồi, nhưng bọn chúng không ngờ được, bản vượng mạng lớn, không chỉ không chết, còn sống rất tốt.”
Huy Vương nhắc đến chuyện này, trong mắt tràn ngập sự không cam.
Hắn ta không muốn khuất phục.
Hắn ta cho rằng nếu như bản thân nhận mệnh như thế chết đi, ngược lại sẽ thỏa mãn tâm ý của người khác.
Hắn ta muốn tranh đấu.
Chuyện hắn vẫn còn sống, bản thân chính là một loại tranh đấu.
Điều này không có gì lạ, loại đấu tranh này dưới cái nhìn của Diệp Ninh, có vẻ hèn mọn và tuyệt vọng.
“Bọn chúng là ai?”
Diệp Ninh nhớ đến trải nghiệm của Huy Vương.
Sinh ra đã thông minh, từ nhỏ đã có danh xưng hiền đức, là hoàng thúc Đại Chu, vốn dĩ nên là một cỗ sức mạnh không thể bỏ qua ở trên triều đường.
Nhưng hắn ta lại bất ngờ điên rồi.
Điên mà không có nguyên nhân gì, thậm chí ăn phân bò, uống nước tiểu ở trên đường phố, khiến cho hoàng thất mất hết mặt mũi.
Sau đó, chính là được hội chẩn, trị liệu.
Cuối cùng không có tác dụng, được xác định là mắc bệnh điên.
Sau đó Tiên Đế hạ lệnh cấm túc, không cho phép hắn ta ra khỏi vương phủ nửa bước.
Mà Vương hiệu của hắn ta, cũng trở thành “Hồn Vương”, cái tên mang theo sự sỉ nhục này.
“Còn có thể là ai?”
Khóe miệng Huy Vuong lộ ra một tia châm chọc.
“Tiên Môn?”
Diệp Ninh dừng lại một chút, lại bổ sung thêm.
“Quần Ngọc Các?”
Huy Vương gật gật đầu, có chút thất thần.
“Không ngờ được còn có người nhớ đến năm đó bản vương được Quần Ngọc Các chữa bệnh.”
Thật ra Diệp Ninh căn bản không biết chuyện này.
Người biết được chuyện này là Thái Hướng Cao.
Mấy ngày trước nhắc đến chuyện này là do Quần Ngọc Các làm, Bùi Ngữ Hàm đã lập tức đoán, chuyện này nhất định có vấn đề.
Nhưng Diệp Ninh còn chưa chắc chắn, bây giờ nhìn Huy Vương, tự nhiên đã có đáp án.
“Quả nhiên là mấy lão bà của Quần Ngọc Các.”
Diệp Ninh cười lạnh một tiếng nói.
Đánh giá của Bùi Ngữ Hàm với Quần Ngọc Các, thật sự là có chút đúng chỗ.
Tông môn chỉ thu nhận nữ đệ tử này, ở thế gian được không ít người khát khao, bởi vì con người đều yêu thích cái đẹp, mà trong Quần Ngọc Các thứ không thiếu nhất chính là mỹ nữ.
Trong đó tùy tiện một đệ tử đi ra, cũng có thể được gọi là tiên tử.
Nhưng theo cái nhìn của Diệp Ninh, chẳng qua chỉ là một đám bộ xương đỏ hồng mà thôi, bộ da trống rỗng, trong lòng lại là rất độc ác.
“Lão bà, ha ha, sợ rằng trên đời này chỉ có Diệp lão đệ dám nói Quần Ngọc Các như thế.”
Huy Vương cười lớn, hắn ta cảm thấy hình dung này quá đúng chỗ rồi, khiến cho hắn ta cảm thấy rất vui.
“Câu nói này không phải là đệ nói, mà là một người bạn của đệ nói.”
Diệp Ninh lắc đầu nói.
“Vậy thì ngươi đúng thật là may mắn, cả đời này cả bản vương, còn chưa bao giờ gặp được một người bạn có thể có gan cùng mắng Tiên Môn với ta.”