Chương 277: Vốn dĩ ta không điên, nhưng ta chỉ có thể điên (2)
Huy Vương thở dài, hắn ta thể hiện rất ngưỡng mộ Diệp Ninh.
“Bạn của đệ là một ma tu.”
Diệp Ninh nói.
“Ma tu? Thảo nào dám mắng Tiên Môn, thảo nào.”
Huy Vương dừng lại một chút, nhưng cũng bừng tỉnh.
Hắn ta khác với người thường, sẽ không bởi vì nghe thấy ma tu mà lộ ra vẻ ghét bỏ.
Bởi vì ở trong mắt của hắn ta, ma tu so với Tiên Môn đáng yêu hơn nhiều, ít nhất ma tu không có bức hại hắn ta.
Khó khăn của hắn ta, đến từ Tiên Môn.
“Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Một đời hiền vương, tại sao lại luân lạc đến bước đường trở thành vương gia điên.”
Diệp Ninh thật sự là không kìm chế được tò mò ở trong lòng, hỏi.
“Đó đều là chuyện đã nhiều năm rồi.”
Huy Vương lộ ra thần sắc nhớ lại.
Nếu như người khác hỏi, chưa chắc hắn ta sẽ nói.
Nhưng Diệp Ninh thì khác, hắn ta đã nhiều năm chưa bao giờ thổ lộ tình cảm với người khác, bây giờ coi Diệp Ninh là người bạn đáng tin, hắn ta tổ chức sắp xếp lời nói, nói.
“Năm đó bản vương trong lúc vô tình đã phát hiện một chuyện xấu động trời của hậu cung.”
“Cụ thể là chuyện gì, bản vương không thể nào nói ra được.”
“Nhưng mà chuyện này đã thay đổi một đời của bản vương.”
Huy Vương dùng ánh mắt nói rõ sự khó khăn của bản thân.
Diệp Ninh gật gật đầu. Nhắc đến chuyện này, nhất định là không thể nói, vừa mới nhắc đến sẽ khiến cho cỗ sức mạnh trong cơ thể Huy Vương bộc phát, hắn ta sẽ biến thành bộ dáng đau đến không muốn sống như lúc trước.
Vì thế chỉ có thể nhảy qua chủ đề này.
Nhưng kết hợp với tin tức có được lúc trước, không khó để đoán được, loại chuyện xấu động trời này, nhất định có liên quan đến Thái Hậu.
Huy Vương tiếp tục nói: “Sau khi biết được chuyện này, ta rất phẫn nộ, cũng rất đau đớn, ta đi tìm hoàng huynh, ta nói chuyện này với huynh ấy!”
“Bởi vì ta cho rằng, đây không phải là chuyện nhỏ, hoàng huynh nhất định phải biết.”
“Nhưng kết quả thì sao? Tuy hoàng huynh rất phẫn nộ, nhưng giương cung mà không bắn, không hề làm ra hành động gì, ngược lại là ta, lại có được lệnh cấm túc.”
Lại lần nữa nhớ lại chuyện năm đó, Huy Vương đã không còn tức giận như vậy nữa.
Hắn ta tự cười nhạo bản thân, nói.
“Ta năm đó, rốt cuộc là quá ngây thơ rồi, ta cho rằng phát hiện của ta, đối với hoàng huynh mà nói là một chuyện tốt, nhưng sau đó ta mới biết, cuộc đời hiếm khi hồ đồ, có những lúc, không biết chuyện gì ngược lại là một chuyện tốt.”
“Hoàng huynh xa lánh tiện nhân đó, nhưng cũng chỉ như thế mà thôi, không còn sau đó nữa.”
“Ngay lúc đó, ta cảm nhận được nguy hiểm.”
Diệp Ninh nghe đến đây, cũng cảm nhận được nguy hiểm.
Từ phản ứng của Tiên Đế, không khó để phán đoán, chuyện này là nhất định phải giấu diếm, tuyệt đối không thể để mọi người biết.
Vì thế ông ta vì che giấu chuyện này, thậm chí không xử lý Thái Hậu.
Đương nhiên, trong đó không thể thiếu được nguyên nhân Thái Hậu là con cháu của gia tộc tu tiên.
Dù sao con người Tiên Đế, đúng là có chút yếu đuối.
Từ việc Võ Tam Tư gặp phải có thể nhìn ra được, khi đối mặt với Tiên Môn, Tiên Đế là không có cốt khí, là phải quỳ gối.
Ông ta căn bản không có dũng khí đắc tội với Tiên Môn.
Vì thế cho dù Thái Hậu đã bị đuổi ra khỏi gia tộc rồi, Tiên Đế vẫn như trước không động vào bà ta.
Nhìn từ tính cách của Tiên Đế, ông ta đối với Tiên Môn bảo sao nghe vậy, đối với người của mình lại xử lý mạnh mẽ, đây là chuyện rất bình thường.
Không nói đến cái khác, nhìn Võ Tam Tư là biết rồi.
Đó chính là bài học xương máu.
Mà Huy Vương, chẳng qua chỉ là một ví dụ khác.
Đối với rất nhiều ngươi ở địa vị cao mà nói, nếu như không thể nào giải quyết được chuyện nào đó, vậy thì dứt khoát giải quyết người đưa ra vấn đề.
Huy Vương phát hiện chuyện này, hắn ta chính là người biết chuyện, để đề phòng ở bên chỗ hắn ta để lộ ra tin tức, vì thế Tiên Đế nhất định phải làm cái gì đó.
Ông ta không dám xử lý Tiên Môn, nhưng mà lại dám đối phó với người của mình.
Thực tế đúng như Diệp Ninh dự liệu.
“Bởi vì ta biết được bí mật này, hoàng huynh đã cấm túc ta, trong sáng trong tối, có vô số người giám sát ta, khoảnh khắc đó, ta tức giận mà tuyệt vọng.”
Huy Vương cười khổ. Đổi vị trí để suy nghĩ, nếu như Diệp Ninh là hắn ta, phát hiện chuyện xấu động trời này, sẽ lập tức báo với huynh trưởng của mình.
Chuyện này tuyệt đối là không sai đúng không?
Nhưng thật không may, huynh trưởng của mình không thể nào đối kháng Tiên Môn, nên đã dùng toàn bộ bản lĩnh lên trên người hắn ta. Đây là chuyện thất vọng và ủy khuất đến mức nào.
“Vào lúc đó, ta ý thức được, ta đã đến thời khắc nguy hiểm, ta không muốn chết, ta còn có chí lớn, ta còn có rất nhiều chuyện phải làm, vì thế bắt đầu giả điên…”
Huy Vương nói ra câu chuyện của bản thân.
Quả nhiên, đúng như Bùi Ngữ Hàm đoán, vừa mới bắt đầu, Huy Vương đúng là giả điên.