Chương 278: Vốn dĩ ta không điên, nhưng ta chỉ có thể điên (3)
Cái gì mà ăn phân và uống nước tiểu, trên thực tế loại chuyện người khác nghe thấy rất sốc này, trên thực tế chỉ là hi sinh để lấy lòng tin của người khác mà thôi.
Hắn ta đã lừa rất nhiều người.
Ví dụ như Tiên Đế.
Ví dụ như những đại phu nổi tiếng.
Nhưng không lừa được Tiên Môn.
Hoặc là nói, Tiên Môn căn bản không quan tâm rốt cuộc hắn ta là điên thật hay là giả điên.
Trưởng lão của Quần Ngọc Các, dùng lý do khám bệnh tiếp cận hắn ta, sau đó trực tiếp hạ độc lên người hắn ta.
Thời gian mỗi ngày, loại chất độc này lại bộc phát một lần, khiến cho hắn ta đau đớn không muốn sống. Một khi nhắc đến chuyện năm đó, chất độc này sẽ càng ngày càng nghiêm trọng.
Cho đến khi hắn ta chết mới thôi!
Tiên Môn dùng loại phương thức này để bịt miệng hắn ta.
“Vốn dĩ ta không có điên, nhưng sau khi Tiên Môn chữa trị cho ta, ta đã thật sự điên rồi.”
Huy Vương buồn bã nói.
Một câu nói đơn giản, cũng không biết là chất chứa bao nhiêu chua xót.
Nếu như Huy Vương có lựa chọn, có lẽ hắn ta thà rằng tự bản thân thật sự điên rồi.
Như thế ít nhất không có nhiều phiền não như thế.
“Có lẽ có thể để cho bạn của ta giúp huynh xem xem, nói không chừng có thể giải được.”
Diệp Ninh trầm mặc một chút, nói.
Bạn mà hắn nhắc đến, đương nhiên là Bùi Ngữ Hàm.
Bùi Ngữ Hàm biết rất nhiều thứ, tu vi càng là thâm sâu khó lường, có lẽ có thể giúp được Huy Vương.
Huy Vương chưa từng làm bất kỳ chuyện gì, hắn ta không nên chịu đựng loại đau đớn đó.
Diệp Ninh rất khó tưởng tượng được, những năm nay Huy Vương sống như thế nào.
Vốn dĩ là dòng dõi quý tộc thiên hoàng, có một tương lai tươi sáng, kết quả lại bị coi thành kẻ điên, vứt ở trong vương phủ đợi chết.
Nói thật, điều này khiến cho hắn ta nghĩ đến đám người Ngụy Văn Thông ở trong Viện giám sát lúc đầu.
Có lẽ Huy Vương so với bọn họ càng đau đớn hơn.
Ít nhất đám người Ngụy Văn Thông đã từng phong quang, đã từng phấn đấu.
Nhưng Huy Vương thì sao, tuổi tác còn trẻ, còn chưa đợi thực hiện kế hoạch to lớn, bản thân đã rơi vào trong lồng giam.
“Không có tác dụng đâu, độc này ở trong cơ thể ta nhiều năm, đã sớm trở thành một bộ phận của thân thể ta rồi, bao nhiêu năm nay, bản vương đã đọc vô số cổ tịch, tìm được nguồn gốc của chất độc này, độc này là một lời nguyền thượng cổ, một khi trúng, là không có cách nào giải được.”
Huy Vương lắc lắc đầu, nói.
“Thật ra trải qua đau đớn nhiều năm như thế, đối với sống chết, ta đã xem nhẹ nó rồi.”
“Là sống là chết, đối với ta mà nói đã không còn quan trọng nữa, dù sao bao nhiêu năm nay, tuy ta sống, nhưng trên thực tế không khác gì đã chết.”
“Sở dĩ ta chống đỡ một hơi thở này, là bởi vì thế gian này còn có thứ ta không bỏ xuống được.”
Diệp Ninh hỏi.
“Còn có cái gì huynh không bỏ xuống được?”
Nhớ lại cuộc đời của Huy Vương, đúng thật là bi kịch.
Không có làm sai bất cứ chuyện gì, kết quả bị hoàng huynh ghét bỏ, bị Tiên Môn bức hại, bị người đời lãng quên.
Đặc biệt là tất cả hành động lời nói của Tiên Đế đối với hắn ta, nghĩ thôi đã cảm thấy thất vọng.
Thậm chí Diệp Ninh cảm thấy, chuyện Tiên Môn làm đối với Huy Vương, Tiên Đế biết, nhưng ông ta lại phớt lờ.
Trên chuyện này, Diệp Ninh dùng ác ý lớn nhất phán đoán về Tiên Đế.
Bởi vì nhìn từ mặt nào đó, Tiên Đế so với hôn quân hiện tại càng thêm khó hiểu.
Suy nghĩ một chút, nếu như Diệp Ninh trải qua những thứ này.
Hắn nhất định sẽ không còn cảm thấy thế gian có cái gì đáng để lưu luyến nữa.
Còn không bằng chết để được giải thoát.
“Có ba chuyện không bỏ xuống được.”
Huy Vương ngẩng đầu, nhìn bầu trời mờ mịt, trong đôi mắt lại lóe lên một tia sáng.
“Ta không bỏ xuống được Thái Hậu, loại tiện nhân giống như bà ta, dựa vào cái gì còn có thể sống ở trên đời này? Bà ta còn sống, dựa vào cái gì mà ta lại chết?”
“Ta không bỏ xuống được Tiên Môn, Quần Ngọc Các dùng loại thủ đoạn đó hại ta, hủy cả cuộc đời của ta, ta không cam tâm, loại thâm thù đại hận này còn chưa báo được, sao ta có thể cam tâm chết đi?”
“Ta, ta còn không bỏ xuống được giang sơn xã tắc Đại Chu, bao nhiêu đời quân vương bảo vệ sông núi, sao có thể cứ như thế mà bị hủy, ta yêu tất cả những thứ này, ta không nỡ chết.”
Trong lời nói của Huy Vương, tràn ngập tình cảm nồng đậm.
Thù hận và yêu, hai thứ hoàn toàn trái ngược nhau này, lại đồng thời xuất hiện trên người hắn ta.
Nhưng điều này không hề xung đột, con người vốn dĩ là một thứ vô cùng phức tạp.
Diệp Ninh rất muốn gúp đỡ Huy Vương, nhưng loại tình hình của hắn ta, lại không biết nên giúp hắn ta như thế nào.
Hắn do dự một lúc, nói.
“Có lẽ Cơ huynh có thể sinh một đứa con, có lẽ một đời này của bản thân, con cái sẽ trở thành hi vọng của huynh.”
Con cái kế thừa sự nghiệp, không phải chỉ là nói như thế mà thôi