Chương 279: Ba điều từ bỏ và ba điều hy vọng
Có rất nhiều lúc sự trưởng thành của người con, đều gánh vác hi vọng tha thiết nhất của cha mẹ.
Nhưng mà Huy Vương lại lắc lắc đầu, nói.
“Bản vương đã sớm thành hôn rồi, nhưng bản vương không muốn có con, thế giới này không nhìn thấy hy vọng, ta không muốn sau khi con của ta trưởng thành, đi làm nô lệ của Tiên Môn.”
Diệp Ninh hít sâu một hơi, nói.
“Không đâu.”
Chủ đề này quá nặng nề rồi, Diệp Ninh chỉ có thể an ủi.
Nhưng Huy Vương nghĩ thoáng hơn nhiều so với Diệp Ninh nghĩ, thế mà hắn ta lại cười lớn một tiếng, nói.
“Lão đệ có viết vì sao ta đưa bái thiếp đến không, muốn gặp mặt ngươi một lần sao?”
Diệp Ninh lắc lắc đầu.
Huy Vương nói.
“Bởi vì sau khi biết những chuyện ngươi làm, ta nhìn thấy hy vọng.”
Diệp Ninh hỏi.
“Hi vọng như thế nào?”
Huy Vương cười nói.
“Ngươi khiến cho ta cảm thấy, loại người ác giống như Thái Hậu, có một ngày cũng sẽ bị thẩm phán công bằng.”
“Ngươi khiến cho ta cảm thấy, loại quái vật khổng lồ giống như Tiên Môn, cũng có khả năng đấu tranh với bọn chúng, thâm thù đại hận của ta, có lẽ có một ngày, ngươi có thể giúp ta báo.”
“Còn có, chuyện quan trọng nhất là, ngươi khiến cho ta lần đầu tiên cảm thấy, hóa ra Đại Chu còn có hi vọng, mà không phải tất cả mọi người đều đầu hàng rồi, ít nhất Viện giám sát còn đang phấn đấu.”
Diệp Ninh mím môi, không nói chuyện. Trong lòng hắn cảm động, nhưng càng nhiều hơn là áp lực. Thật ra đối với hắn mà nói, thứ hắn không muốn gánh vác nhất, chính là kỳ vọng của người khác.
Bản thân hắn bất luận như thế nào, đều có điểm mấu chốt, cùng lắm chính là chết, chết rồi ngược lại còn có thể đạt đến đỉnh cao.
Nhưng mà ky vọng của người khác, lại mang đến áp lực cho hắn.
Hắn không muốn bất kỳ người nào thất vọng, đặc biệt là người tốt.
Diệp Ninh không phải là thánh mẫu, có rất nhiều lúc hắn không hề quan tâm cách nhìn của người khác, nhưng nếu như những người đó vốn dĩ đã rất quan trọng với hắn, vậy thì hắn cũng không thể nào giả vờ như không nhìn thấy.
Ví dụ như Huy Vương, tuy vừa mới quen biết, nhưng mà hai người đã xây dựng tình bạn.
Con người không thể nào vô tình như cây cỏ, nghe câu chuyện của Huy Vương, hắn rất khó không cảm động.
“Ta chỉ có thể nói, cố gắng hết sức.”
Diệp Ninh nói.
“Đủ rồi, con đường phía trước như thế nào, không có người nào biết, nhưng ít nhất khi ngươi đi về phía trước, đi thành như thế nào, chỉ cần nỗ lực hết mình, xem ý trời đi.”
Huy Vương cười, bây giờ hắn ta là thật sự thỏa mái, mỗi ngày hắn ta đều đi lại giữa sự sống và cái chết, có tâm tình mà người bình thường không có, hắn ta nói: “Ta rất muốn làm quen với ngươi, bây giờ thật sự quen biết ngươi rồi, ta cảm thấy ta không có nhìn sai người, những hi vọng đó của ta, có lẽ thật sự có thể thực hiện được trên người ngươi.”
“Diệp lão đệ, ta cảm thấy cả đời này giá trị để sống lớn nhất, chính là gánh vác hi vọng của người khác, đồng thời hoàn thành được nó, ta không làm được, nhưng ta lại cả thấy ngươi làm được.”
“Ví dụ như bây giờ, ngươi khiến cho ta cảm thấy, có lẽ sau khi con của ta trưởng thành, có thể nhìn thấy một thịnh thế phồn hoa.”
Hắn ta cười lớn một tiếng rồi cầm lấy bình rượu, nói.
“Ngươi khiến ta thật sự muốn có một đứa con rồi.”
Diệp Ninh cũng cười rồi.
Điều này đúng thật là khiến hắn rất có cảm giác thành tựu và hạnh phúc.
Hắn cười rồi cụng ly với Huy Vương, nói.
“Vậy thì chúc Cơ huynh sớm sinh quý tử.”
Hai người uống cả đêm, mãi đến sáng sớm ngày hôm sau, mới rời đi.
Tâm tình của Diệp Ninh không tệ.
Vốn dĩ cho rằng thọ yến của Thái Hậu, chỉ là một quá trình nhàm chán, không ngờ được có thể kết bạn được với một người như thế.
Hắn trở về Viện giám sát, nói chuyện này với Bùi Ngữ Hàm.
“Bùi tỷ, tỷ có thể giúp Huy Vương giải độc được không?”
Tuy Huy Vương nói độc này không có thuốc giải, để cho Diệp Ninh không cần lo lắng nữa.
Nhưng Diệp Ninh vẫn như tước coi hắn ta là bạn bè, vẫn là hỏi Bùi Ngữ Hàm một chút.
Vạn nhất có hi vọng thì sao?
Đáng tiếc, đáp án khiến người khác rất tiếc nuối.
Bùi Ngữ Hàm lắc lắc đầu, nói.
“Độc lời nguyền thượng cổ, gần như không giải được, một khi lời nguyền thành rồi, sẽ liên quan đến linh hồn, không thể nào tách ra, đây là chỗ cay độc nhất của độc này.”
Diệp Ninh thở dài một tiếng.
Vậy thì đúng thật quá đáng tiếc rồi.
“Nói đến yến tiệc ngày hôm qua, không có nguy hiểm gì xảy ra chứ?”
Bùi Ngữ Hàm hỏi.
Diệp Ninh lắc lắc đầu, đang muốn nói.
Đột nhiên cảm nhận được trong tay áo có cái gì đó đang di chuyển, tiếp đó, rắn Thanh Lân, di chuyển ngẩng cái đầu lóng lánh lên.
Lúc này Diệp Ninh mới biết, hóa ra Bùi Ngữ Hàm là đang nói chuyện với con rắn nhỏ này.
“Bùi tỷ, có lẽ là tỷ nghĩ nhiều rồi, ta tiếp xúc với Thái Hậu, cảm nhận được không có gì sắc sảo, không được tính là người lên được mặt bàn (ý chỉ người không có năng lực).”
Diệp Ninh nói.