Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 280: CHƯƠNG 280: BA ĐIỀU TỪ BỎ VÀ BA ĐIỀU HY VỌNG (2)

Chương 280: Ba điều từ bỏ và ba điều hy vọng (2)

Không phải là hắn tự đại, hắn thật sự cảm thấy Thái Hậu không được tính là nhân vật gì.

“Đương nhiên bà ta không lên được mặt bàn, nhưng ngươi không nên coi thường Tiên Môn, thọ yến của Thái Hậu còn chưa kết thúc, ngày hôm nay ngươi vẫn phải đi đến hoàng cung tham gia yến tiệc nhỏ, Tiểu Thanh vẫn là tiếp tục đi theo ngươi đi.”

Bùi Ngữ Hàm nhàn nhà nói.

Diệp Ninh gật đầu.

Nhưng trong lòng lại đang nghĩ, nếu như Thái Hậu thật sự có thể hại chết hắn, vậy thì đúng thật là phải cảm kích bà ta.

Sau khi bản thân vô địch, sẽ lập tức trở về, đầu tiên giúp Huy Vương giải độc. Đến lúc đó đợi Huy Vương nhảy nhót lung tung xuất hiện ở trước mặt Thái Hậu, bà ta nhất định sẽ rất chấn kinh đi.

Ôm theo loại tâm thái này, Diệp Ninh lại lần nữa vào cung.

Lần này Thái Hướng Cao không đi theo.

Bởi vì yến tiệc nhỏ của hoàng cung, chỉ có nhân vật lớn chân chính mới có thể đi, phẩm cấp của Thái Hướng Cao vẫn là thấp một chút.

Có điều hắn ta cũng không muốn đi.

Tên này nhốt bản thân ở trong phòng, cả ngày nhìn chằm chằm bài thơ “hành lộ nan” mà Diệp Ninh sáng tác rồi lẩm bẩm đọc.

Bài thơ truyền thiên hạ này, được coi là bảo vật của một nước.

Hơn nữa còn là bài thơ hắn ta mong ước đã lâu, lần này Diệp Ninh đọc nó ra, cũng xem như là hoàn thành một giấc mơ của hắn ta.

Đương nhiên, chuyện khiến hắn ta kích động nhất đó chính là, Diệp Ninh còn tặng bài thơ này cho hắn ta.

Đối với Diệp Ninh mà nói, vốn dĩ bài thơ này không phải là hắn sáng tác, tài hoa của một nhà thơ, hắn rất bội phục, ở thế giới này tỏa ra ánh sáng, đó là chuyện đương nhiên.

Người đời ca ngợi Diệp Ninh , nhưng trong lòng Diệp Ninh là tự biết.

Hơn nữa, thơ hay tặng bạn, cũng không có vấn đề gì.

Thái Hướng Cao cũng được xem như là cùng bước qua hoạn nạn, hắn ta thích bài thơ này như thế, Diệp Ninh cũng thuận nước đẩy thuyền tặng cho hắn ta.

Có điều Thái Hướng Cao lại cảm thấy giá trị quá cao, bản thân nhận lấy cảm thấy áy náy, chỉ là nói giữ giúp Diệp Ninh.

Đối với chuyện này, Diệp Ninh cũng rất bất lực.

Dứt khoát tùy theo hắn ta.

Chắc rằng trong thời gian này tên này rất khó để đi ra khỏi thư phòng, người của Viện giám sát cũng đều lựa chọn phớt lờ hắn ta.

Đổi thành Ngụy Văn Thông dẫn người, hộ tống Diệp Ninh đến cửa cung.

Lần này Diệp Ninh đến Bách Phương Viên.

Cung Cẩm Tú là nơi tổ chức yến tiệc lớn, trường hợp như ngày hôm nay, nhất định là sẽ không đi đến đó.

Loại yến tiệc nhỏ như thế này, bình thường đều là được tổ chức ở Bách Phương Viên.

Bách Phương Viên có hơn một trăm loại hoa kỳ lạ, một năm bốn mùa, hương thơm không ngừng, cũng được xem như là một trong những cảnh đẹp ở hoàng cung.

Yến tiệc lập tức sắp bắt đầu rồi.

Diệp Ninh nhìn thấy Huy Vương ở Bách Phương Viên.

Hắn ta nằm trên bụi hoa uống rượu, từ phía xa làm dấu hiệu tay với Diệp Ninh.

“Ta đi vào đây, tự ngươi đối phó với tiện nhân đó đi.”

Đối với chuyện này, Diệp Ninh nhàn nhạt cười.

Hắn chắp tay sau lưng, đi vào yến hội.

Những người khác luôn đến sớm trước, chỉ có hắn là đến sát giờ.

Vừa mới đi vào, đã phát hiện người đều đến đủ rồi. Ngay cả Thái Hậu cũng đến rồi.

Lần này có sắp xếp chỗ ngồi cho Diệp Ninh, sau khi hắn ngồi xuống, nhìn về phía Thái Hậu.

Vừa đúng lúc Thái Hậu cũng đang nhìn hắn. Ánh mắt của hai người giao nhau, trong lòng Diệp Ninh chợt động.

“Thái Hậu này, tại sao lại cho ta cảm giác không giống lắm vậy?”

Cảm giác giữa người với người, thứ này hoàn toàn là duy tâm.

Ví dụ như Thái Hậu vẫn là Thái Hậu đó, thậm chí đến quần áo cũng không thay đổi.

Nhưng mà ở trong mắt của Diệp Ninh, lại giống như là biến thành một người khác.

Nếu như nhất định phải nói thay đổi cái gì, vậy thì chính là Thái Hậu lạnh lùng hơn một chút.

Đương nhiên, sự lạnh lùng của Thái Hậu đối với Diệp Ninh rất bình thường.

Nếu như bà ta gặp Diệp Ninh mà nhiệt tìn như lửa, vậy thì ngược lại không đúng lắm.

Nhưng loại lạnh lùng này của bà ta, không phải là cảm xúc tích tụ lại, mà càng giống hơn là sự lạnh lùng vốn có của bản thân.

Là khí chất, cũng là phong cách.

Lúc trước rõ ràng Thái Hậu là không có loại phong cách như thế.

Có điều kỳ quái.

Diệp Ninh thu hồi ánh mắt, trong lòng âm thầm tính toán.

Lẽ nào, bà già này thật sự muốn giết hắn?

Khả năng hoàn toàn là có.

Đầu tiên Diệp Ninh chú ý đến xung quanh.

Cơ Minh Nguyệt không ở đây.

Yến tiệc nhỏ ngày hôm nay, được xem như là Thái Hậu cảm tạ các đại thần chúc thọ cho bà ta, Hoàng đế dựa theo quy củ, là không cần thiết phải tham dự.

Rất tốt, người đâm sau lưng đứng đầu không ở đây.

Thái Hướng Cao cũng không ở đây.

Tên này còn đang ở trong thư phòng nghiên cứu thơ từ, lúc này cho dù là cầm đao kề lên trên cổ hắn ta, hắn ta cũng không ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!