Chương 281: Lần này không có người nào đâm sau lưng ra rồi chứ
Người đâm sau lưng thứ hai cũng không ở đây.
Còn có Ngụy Văn Thông.
Đang đợi ở bên ngoài cung điện.
Bùi Ngữ Hàm cũng có xu hướng đâm sau lưng.
Hắc hắc, căn bản không đi vào hoàng cung. Diệp Ninh tính toán cẩn thận, sau đó đưa ra một kết luận kinh người.
“Đi vào hoàng cung một chuyến, thế mà trong chớp mắt đã loại bỏ được gần hết thế lực bảo vệ ta!”
Trong lòng Diệp Ninh tính toán một hồi, còn đúng thật là như thế.
Bên ngoài cung, vẫn luôn phát sinh một vài chuyện không ngờ được, khiến cho kế hoạch tìm chết của Diệp Ninh bị lãng phí.
So sánh ra, hoàng cung đúng thật là một nơi tốt.
Đầu tiên, hoàng cung không phải là ai cũng có thể vào được. Những thế lực muốn bảo vệ Diệp Ninh, không vào được cửa cung, chỉ có thể mở to mắt đứng đó nhìn.
Thứ hai, hoàng cung đối với Diệp Ninh mà nói, hoàn toàn là một nơi xa lạ.
Tuy nói Diệp Ninh từng lên triều mấy lần, nhưng chuyện đó căn bản không được tính là hiểu biết hoàng cung.
Hoàng cung đối với ngoại thần mà nói, nên giữ sự thần bí nhất định.
Từ xưa đến nay đều là như thế.
Vì thế, hoàng cung tuyệt đối không được coi là khu vực an toàn của Diệp Ninh.
Cũng chính là nói, bây giờ Diệp Ninh đã rời khỏi khu vực an toàn, lại không có người nào bảo vệ hắn, nhân tố không chắc chắn duy nhất là Cơ Minh Nguyệt, cũng không tham gia yến hội ngày hôm nay.
“Đây là cơ hội ngàn năm có một!”
Trong lòng Diệp Ninh điên cuồng vui mừng.
Bây giờ hắn cũng nghĩ lại, ở trong cung giết hắn, đúng thật là một suy nghĩ thiên tài.
Lần này sẽ không có người nào đâm sau lưng hắn nữa đúng không?
“Muốn giết hắn ở trong kinh thành, không phải là một chuyện đơn giản, nhưng mà trong cung thì khác, trong cung không phải do hắn nói là tính, đây chính là cho ta cơ hội.”
“Thái Hậu” hiện tại đã không còn là Thái Hậu nữa, dù sao bà ta đã bị cái bóng nhập thân rồi, nhưng mà suy nghĩ muốn giết Diệp Ninh vẫn là rõ ràng từ đầu đến cuối.
Diệp Ninh nhất định phải chết!
“Ngươi tuyệt đối sẽ không ngờ được, ta sẽ giết ngươi ở trong cung, đây chính là cái giá mà ngươi đắc tội với ta!”
Trong cơ thể của Thái Hậu vang lên một giọng nói lạnh lùng.
Nếu như Diệp Ninh có thể nghe thấy được, nhất định là tuyệt đối quen thuộc.
Bởi vì đây là giọng nói của Phương Thanh Tuyết.
Nàng ta không hề đích thân đến kinh thành, mà dùng mật pháp của tông môn, tách rời thần hồn của bản thân ra, hình thành một cái bóng, đi vào hoàng cung, khống chế Thái Hậu.
Dưới sự khẩn cầu của nàng ta, sư tôn đã ban Thất Thanh Tán.
Đương nhiên nàng ta không thể làm hỏng việc này.
Vì thế, nàng ta bắt đầu suy nghĩ.
Ở thế giới bên ngoài, thế lực bảo vệ Diệp Ninh quá nhiều rồi, đó không phải là một thời cơ tốt để ra tay.
Nhưng trong cung thì khác, trong cung nàng ta nói là tính.
Nàng ta có rất nhiều cơ hội, để đưa chất độc đến trước mặt Diệp Ninh.
Đương nhiên, kế hoạch này nhìn có vẻ có chút thô sơ.
Nhưng thô sơ hay không thô sơ không quan trọng, có tác dụng là được, chỉ cần độc chết Diệp Ninh, tự nhiên Phương Thanh Tuyết có thể rút lui an toàn.
Còn về Thái Hậu, chắc rằng cũng sẽ không có chuyện gì.
Dù sao Thái Hậu vẫn là Thái Hậu, thân phận địa vị đặt ở đó, cho dù là Thiên Tử có tức giận như thế nào, nhưng nếu như giết Thái Hậu, vậy thì cũng là chuyện hiếm thấy từ xưa đến nay.
Hơn nữa, cho dù là Thái Hậu chết rồi, vậy thì cũng không có vấn đề gì.
Không hề quan trọng.
Điều Phương Thanh Tuyết cần chỉ có một, đó chính là tính mạng của Diệp Ninh.
Hai người, một người muốn giết người ở trong cung.
Một người muốn bị giết ở trong cung.
Cũng xem như là khác loại nhưng cùng chung chí hướng.
Hai người mỗi người đều lộ ra nụ cười âm trầm.
“Ngươi đợi chết đi.”
“Ngươi mau đến giết ta đi.”
Trong ngự thư phòng.
Cơ Minh Nguyệt một bên lật tấu chương, một bên nghe báo cáo của Lưu Cẩn.
“Ngươi là nói, Diệp Ninh và hoàng thúc tối hôm qua uống rượu cả buổi tối, nói chuyện rất vui vẻ?”
Lưu Cẩn gật đầu nói.
“Đúng là như thế.”
Cơ Minh Nguyệt cảm thấy có chút tò mò, nói.
“Tại sao hắn và hoàng thúc lại nói chuyện với nhau rồi?”
Đương nhiên Lưu Cẩn không đưa ra được đáp án.
“Điều này nô tài không biết, nhưng Diệp đại nhân phẩn hạnh cao thượng, lại ghét ác như thù, từ trước đến giờ ngài ấy rất ít kết giao bạn bè với người khác, Huy Vương có thể làm bạn với ngài ấy, có lẽ đã nói rõ Huy Vương không phải là một người đơn giản.”
Cơ Minh Nguyệt bỏ tấu chương xuống, nhẹ nhàng nói.
“Đương nhiên hoàng thúc không phải là người đơn giản.”
Điều này nàng đã sớm biết rồi.
Bởi vì từ nhỏ, Huy Vương chính là một điều cấm kỵ.
Nàng biết bản thân có một thúc thúc, nhưng mà tất cả mọi người đều ngăn cản nàng đi gặp Huy Vương.
Thậm chí hai người còn không giao thiệp.
Loại phòng bị của những người ở bên cạnh, đã nói rõ Huy Vương rất không đơn giản.