Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 282: CHƯƠNG 282: LẦN NÀY KHÔNG CÓ NGƯỜI NÀO ĐÂM SAU LƯNG RA RỒI CHỨ (2)

Chương 282: Lần này không có người nào đâm sau lưng ra rồi chứ (2)

Nếu như đơn thuần chỉ là một kẻ điên, là không đến mức phòng bị nghiêm ngặt như thế.

Còn có chính là, năm đó nàng hỏi Tiên Đế chuyện của Huy Vương.

Thần sắc của Tiên Đế phức tạp, chỉ là bảo nàng đừng qua lại với Huy Vương, coi như Huy Vương không tồn tại.

Điều này để lại ấn tượng sâu sắc cho nàng.

Có điều, nàng không hề bởi vì sự tò mò của bản thân, mà đi thăm dò thứ gì.

Một mặt là Tiên Đế không cho phép, mặt khác, đúng là cũng không quan trọng.

Bất luận Huy Vương như thế nào, đều không ảnh hưởng được đến đại cục, nàng có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

“Hoàng thúc cô độc nửa cuộc đời, Diệp khanh có thể cùng uống rượu nói chuyện với thúc ấy, cũng là một chuyện tốt.”

Cơ Minh Nguyệt nén xuống rất nhiều suy nghĩ trong lòng, nói.

“Đúng thế, bọn họ còn ăn hết mấy con cá chép ở trong hồ, nếu như Thái Hậu biết được, sợ rằng sẽ tức giận.”

Lưu Cẩn cười khổ nói.

Nghe xong, Cơ Minh Nguyệt cũng chỉ bất lực.

Diệp Ninh và Huy Vương, nàng là thật sự không có cách nào.

Người trước vô pháp vô thiên quen rồi, trong mắt căn bản không có người Thiên Tử là nàng, từ trước đến nay nàng chưa bao giờ quản được Diệp Ninh.

Người sau là hoàng thúc của nàng, là trưởng bối, hơn nữa cũng là hoàng thân quốc thích duy nhất bây giờ, lại còn mắc bệnh nặng.

Lẽ nào nào nàng lại vì mấy con cá chép trong hồ mà đi trừng phạt Huy Vương?

Đây là chuyện không thể nào.

Suy nghĩ từ một góc độ nào đó, nếu như sau này Huy Vương mất đi, dòng máu chính chống Cơ thị, thật sự không còn người nào nữa.

Mà nàng, cũng biến thành cô gia quả nhân.

“Chẳng qua chỉ là mấy con cá chép mà thôi, đi tìm một lứa mới là được, lại lần nữa thả vào trong hồ, còn về bên phía Thái Hậu…”

Cơ Minh Nguyệt nhớ đến sự bất hòa tối hôm qua của Thái Hậu với Diệp Ninh, có chút đau đầu, nói.

“Ngươi đi hầu hạ bên phía Thái Hậu đi, yến tiệc nhỏ ngày hôm nay, nếu như Diệp Ninh lại có tranh cãi với Thái Hậu, ngươi nhanh chóng đến đây bẩm báo, trẫm cũng chỉ có thể đi một chuyến rồi.”

Nói đến đây, Cơ Minh Nguyệt thật sự rất bất lực.

Đối với nàng mà nói, Thái Hậu cũng là một nhân vật vướng chân vướng tay.

Không động vào được, không mắng được, nàng bị kẹp ở giữa, là khó xử nhất.

Lưu Cẩn nhận lệnh rời đi…

Khó xử của Thiên Tử, hắn ta là có thể cảm nhận được.

Nhờ phúc của Diệp Ninh, hắn ta từ một tiểu thái giám bình thường, trở thành đại thái giám, nghe lệnh ở trước mặt Thiên Tử.

Có thể nói là một bước lên trời.

Nhưng hắn ta vẫn như trước, cẩn thận chặt chẽ.

Dù sao từ trước đến nay, đã có cách nói gần vua như gần hổ.

Hắn là một thái giám, hầu hạ Thiên Tử là vinh hạnh, cũng là trách nhiệm, chỉ cần không cẩn thận một chút, rất có khả năng mất mạng.

Hơn nữa Thiên Tử hiện nay, danh tiếng không phải quá tốt, người đời đều nói Thiên Tử là hôn quân.

Nhưng mà sau khi chân chính đi đến bên cạnh Cơ Minh Nguyệt, Lưu Cẩn lại phát hiện Thiên Tử không hề tệ như người đời vẫn hay nói.

Ít nhất thái độ đối đãi với hắn ta, cũng được coi như là tử tế.

Mà đối đãi với Diệp Ninh, cũng có thể nói là tận tâm tận lực, đương nhiên, Diệp Ninh vẫn luôn không nhận tình, thường xuyên cũng khiến cho Thiên Tử oán trách, một mình mắng mấy câu.

Nhưng Lưu Cẩn biết, đó không phải thật sự tức giận.

“Thật ra bệ hạ đối đãi với người bên cạnh là thật sự rất tốt, người như thế, sao có thể là hôn quân chứ?”

Lưu Cẩn có chút không hiểu được

Hắn ta cảm nhận được Cơ Minh Nguyệt cũng khó khăn, tuy nói là quân chủ thiên hạ, nhưng đối với rất nhiều chuyện, đều là bất lực.

Trong lòng bệ hạ có chuyện.

Điểm này hắn ta có thể cảm nhận được.

Từ nhỏ hắn ta đã tâm tư cẩn thận, giỏi nhất là phát hiện cảm xúc của người khác.

Nếu không hắn ta cũng rất khó sinh tồn được ở trong hoàng cung.

Có thể sống đến bây giờ, thiên phú đặc biệt này, giúp đỡ hắn rất lớn.

Lưu Cẩn nhanh chóng đi về phía Bách Phương Viên.

Trên đường đi, nhìn thấy mấy thái giám đang nhàn rỗi đi loanh quanh.

Lưu Cẩn ngăn bọn họ lại.

“Đứng lại.”

Các thái giám nhanh chóng hành lễ, nói.

“Bái kiến Lưu công công.”

Lưu Cẩn đứng trước mặt bọn họ, rõ ràng cũng được coi là nhân vật lớn.

Đương nhiên bọn họ không dám lơ là.

“Mấy người các ngươi, nếu như tạp gia nhớ không nhầm thì nên đang làm việc ở ngự thiện phòng đúng không?”

Lưu Cẩn chỉ mấy người, trong mắt lộ ra thần sắc nghi hoặc.

“Lưu công công, chúng nô tài chính là thái giám phụ bếp ở ngự thiện phòng,”

Mấy người trả lời.

“Hôm nay Bách Phương Viên làm yến tiệc nhỏ, Thái Hậu và các vị đại nhân đến đây, trước mắt sắp là thời gian dùng thiện, mấy người các ngươi không đi ngự thiện phòng làm việc, thế mà lại đi loanh quanh ở đây, các ngươi đáng tội gì?”

Lưu Cẩn lạnh lùng nói.

Làm “người ở trên cao” một thời gian, bây giờ hắn ta cũng có uy nghiêm.

Vừa mới phát giận, mấy người lập tức run rẩy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!