Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 286: CHƯƠNG 286: TA LÀ CHỖ DỰA DUY NHẤT CỦA HẮN

Chương 286: Ta là chỗ dựa duy nhất của hắn

A!

Diệp Ninh chú ý đến, rất nhiều người hít một hơi khí lạnh, trong mắt tràn ngập vẻ khó có thể tin được.

“Rượu Linh Đài Tiên là rượu của tiên nhân!”

“Nghe nói, đệ tử Tiên Môn muốn uống, cũng không có dễ dàng như vậy.”

“Thế mà hôm nay chúng ta lại may mắn được uống loại rượu này?”

Mọi người xì xào bàn tán, trong chớp mắt nhiệt tình bị đốt cháy lên.

Cho dù là người không quá thích uống rượu, lúc này ngón tay cũng co giật.

Đây là rượu Linh Đài Tiên đó.

Thế gian có rất ít người được uống rượu này.

Thế mà Thái Hậu có thể nỡ lấy ra cho bọn họ, điều này khiến cho bạn họ cảm thấy vinh hạnh mà hổ thẹn.

Sớm biết Thái Hậu là người rộng lượng như thế, lúc đầu khi chọn lễ vật, nên trịnh trọng hơn một chút.

Chỉ riêng rượu Linh Đài Tiên này, đã không phải là thứ mà giá trị mấy món đồ bọn họ tặng có thể so sánh được.

“Hậu ân của Thái Hậu, chúng thần cảm động đến rơi nước mắt, nhưng rượu Linh Đài Tiên này vô cùng trân quý, cứ lấy ra như thế, có phải là có chút quá xa xỉ rồi không.”

Có người đứng dậy nói.

Hắn ta vừa mở miệng, có không ít người đang mắng ở trong lòng.

Thái Hậu khó khăn lắm mới rộng lượng một lần, sao lại còn có người không biết tốt xấu vậy?

Nhưng dường như lần này Thái Hậu đã quyết tâm, cười nói.

“Giá trị duy nhất của rượu, chính là được người khác uống vào trong bụng, rượu Linh Đài Tiên này đặt ở chỗ ai ia, đúng thật là có chút lãng phí… Hơn nữa các vị đều là thần tử trụ cột của Đại Chu, đương nhiên có tư cách uống rượu này, không cần nhiều lời nữa, ai gia đã quyết định rồi.”

Nghe xong, mọi người điên cuồng vui mừng.

Nhất thời, nhao nhao tạ ơn.

“Đa tạ ân đức của Thái Hậu!”

“Long ân của Thái Hậu, chúng thần không có gì báo đáp!”

“Thần vô cùng biết ơn!”

Bọn họ chân tình thật ý cảm ơn, lúc này mới thật sự có thành tâm chúc thọ Thái Hậu.

Phí lời, dù sao bọn họ cũng có được chỗ tốt, có thể không thành tâm sao?

Diệp Ninh không nhúc nhích.

Trong mắt hắn lộ ra thần sắc suy nghĩ.

“Rượu Linh Đài Tiên?”

Nhìn như thế nào cũng là cố ý.

Cuối cùng Thái Hậu cũng muốn động thủ với hắn rồi sao?

Trong lòng hắn âm thầm có chút kích động.

Đến rồi, đến rồi!

Theo tiếng ra lệnh của Thái Hậu, bên ngoài lập tức bận rộn.

Một đám thái giám hai người một tổ, khiêng hành chục chiếc chum, đi ra từ con đường đá.

Thứ bọn họ khiêng, chính là rượu Linh Đài Tiên.

Tuy là trạng thái niêm phong, nhưng vẫn như trước có thể bay ra từng mùi thơm của rượu.

Cho dù chỉ là mùi rượu, nhưng cũng khiến cho những thái giám khiêng chum kia say rồi.

Từng người đều bước chân vô lực, khuôn mặt ửng hồng.

Vương Đức Hải nhìn thấy, tức giận mắng.

“Phế vật!”

Chỉ một cái phất tay của hắn, một đám thái giám đi lên, đổi cho đám người kia, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Đổi hết tất cả ba lượt, cuối cùng mới khiêng được rượu Linh Đài Tiên đến cửa.

Một đám thái giám say ngã ra.

Đây chính là chỗ lợi hại của rượu này, hương thơm của rượu có thể làm người khác sau, nhưng uống rượu vào trong bụng, ngược lại tinh thần tỉnh táo, càng uống càng thanh tỉnh.

“Khiêng vào đây, để cho các vị đại nhân thưởng thức!”

Vương Đức Hải ra lệnh.

Nhưng đúng vào lúc này, một giọng nói lại bất ngờ vang lên.

Chính là Lưu Cẩn.

Hắn nhìn hàng chục chum rượu Linh Đài Tiên, trong đôi mắt tràn ngập thần sắc hoài nghi.

“Thế nào? Lưu công công có ý gì?”

Vương Đức Hải ôm tay, lạnh lùng nhìn hắn.

Rất nhiều người cũng nhìn qua, trong đôi mắt tràn ngập thần sắc lạnh lùng.

Lưu Cẩn rất không vững, rất không có tự tin.

Vốn dĩ gan của hắn đã rất nhỏ.

Nhưng mà hắn cảm thấy, bản thân nhất định phải làm cái gì đó.

Cảnh tượng ngày hôm nay, trận thế này, nhìn thế nào cũng có vấn đề.

Hắn vẫn luôn nghĩ, có khi nào là Thái Hậu muốn hại Diệp Ninh?

Suy nghĩ này có chút đại nghịch bất đạo, nhưng lại càng ngày càng cắm sâu ở trong lòng hắn.

Nếu như không phải có âm mưu, Thái Hậu cần gì phải nhúng tay vào chuyện của Ngự Thiện Phòng?

Nếu như không phải muốn hại người, thì tại sao Vương Đức Hải lại đích thân ra mặt?

Nếu như không phải sợ người khác phát hiện, lại làm sao không để cho người khác đi vào.

Không đúng lắm.

Tuyệt đối có vấn đề!

Nếu như Thái Hậu thật sự muốn hại Diệp Ninh…

Vậy thì bản thân hắn tuyệt đối phải làm cái gì đó.

Tuy từ trước đến nay Diệp Ninh chưa bao giờ coi hắn là bạn bè, nhưng hắn thì không.

Không phải là coi thường Diệp Ninh, mà là trong lòng tự ti.

Thân thể hắn có khiếm khuyết, truyền ra ngoài, sẽ là vết nhơ đối với Diệp Ninh.

Vì thế hắn nhận thức rất rõ bản thân, biết được bản thân có thể làm cái gì, không nên làm cái gì.

“Gan của ta rất nhỏ, ta cũng không phải là nhân vật lợi hại gì, nhưng ta cảm thấy, người như Diệp đại nhân, không nên tuổi còn trẻ mà đã mất mạng.”

Đây là suy nghĩ chôn sâu nhất ở trong lòng hắn.

Vì thế bao nhiêu lâu nay, mỗi lần Diệp Ninh gây chuyện, hắn vẫn luôn lo lắng an toàn của Diệp Ninh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!