Chương 287: Ta là chỗ dựa duy nhất của hắn (2)
Rất nhiều chuyện trong quá khứ hắn không giúp được gì, đương nhiên cũng không cần hắn giúp đỡ.
Bởi vì Diệp Ninh có Viện giám sát, có rất nhiều người đứng cùng một trận doanh với Diệp Ninh.
Nhưng bây giờ là ở trong cung.
Trong cung là nơi ăn người.
Ở trong cung Diệp Ninh còn có thể dựa vào ai?
Lưu Cẩn rất khó tưởng tượng được, thế mà có một ngày bản thân lại trở thành chỗ dựa cho người khác, nhưng hắn cảm thấy, bản thân nhất định phải đứng ra.
Vì thế hắn chống đỡ áp lực, cứng đầu nói.
“Những chum rượu này, đã được thử chưa?”
Một câu nói ra, mọi người trầm mặc.
Sau một lúc, Vương Đức Hải dùng một lại ánh mắt khó có thể tin được nhìn hắn.
“Đây là rượu trong cung Thái Hậu, ý của ngươi là, ngươi hoài nghi trong rượu có độc?”
Ánh mắt của mọi người, khiến cho hắn đứng ngồi không yên.
Thậm chí trên trán hắn còn có mồ hôi.
Hắn rất muốn lùi bước.
Nhưng trong lòng có một giọng nói nói với hắn, Diệp đại nhân coi ngươi là bạn bè, ngươi là người duy nhất mà bây giờ ngài ấy có thể dựa vào.
Lưu Cẩn cắn răng, nói.
“Ta không phải là hoài nghi Thái Hậu, ta chỉ là cảm thấy, ngồi bên trong đều là thần tử trụ cột của Đại Chu, dựa theo quy tắc trong cung, tất cả rượu, thức ăn, nên được thử trước, xác nhận không có độc, lúc này mới đưa cho quý nhân thưởng thức… Ta không dám hoài nghi Thái Hậu, ta chỉ là nhấn mạnh quy tắc!”
Lưu Cẩn rất rõ lời nói nào có thể nói, lời nói nào không thể nói.
Vì thế lời nói này của hắn, cũng có thể nghe được.
“Rất tốt, nếu như Lưu công công cảm thấy không yên tâm, vậy thì để cho ngươi đích thân đến thử, thế nào?”
Vương dức Hải trêu chọc nhìn hắn.
Sắc mặt Lưu Cẩn tái mét.
“Ta đến thử?”
Vương Đức Hải cười lạnh.
“Ngươi đề nghị, ngươi không thử ai thử?”
Nhất thời Lưu Cẩn do dự.
Nếu như trong rượu có độc, vậy thì nên làm sao?
“Thế nào, ngươi không dám thử? Nếu như ngươi không dám, vậy thì dâng rượu lên.”
Vương Đức Hải nói.
“Được, ta thử!”
Có trời mới biết Lưu Cẩn là dùng bao nhiêu dũng khí mới nói ra được câu này, hắn đi lên phía trước.
Bước chân run rẩy, sắc mặt tái mét.
Bộ dáng này, khiến cho không ít người bật cười.
Gan nhỏ như thế, thế mà còn đứng ra làm anh hùng.
Mở một chum rượu ra, hắn dựa theo quy củ, lấy một ly nhỏ.
Đúng vào lúc hắn mở ra, mùi thơm của rượu lập tức bay ra ngoài.
Lưu Cẩn cầm ly rượu, lại lần nữa do dự.
“Còn đợi cái gì?”
Có người mất kiên nhân thúc giục.
Hắn nhắm mắt lại, tim lỡ một nhịp, trực tiếp uống ly rượu.
Rượu ngon như thế, căn bản không cảm nhận được bất kỳ hương vị nào.
Hắn quá căng thẳng rồi, nhắm chặt mắt, cả người đổ đầy mồ hôi.
“Tiếp theo có còn muốn thử không?”
Vương Đức Hải hỏi.
“Thử!”
Lưu Cẩn hít một hơi thật sâu, tay cầm ly rượu run rẩy.
Nhưng vẫn luôn kiên định như trước.
Hắn rất sợ, nhưng hắn nhất định phải có trách nhiệm với Diệp Ninh.
Đây là hoàng cung, ta là người duy nhất có thể giúp Diệp đại nhân.
Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu hắn.
Mười mấy chén rượu, cho dù mỗi một chum chỉ là rót một ly rất nhỏ, nhưng cộng lại cũng không phải là số lượng ít.
Nhưng chuyện may mắn là, rượu Linh Đài Tiên này khác với rượu bình thường.
Ngửi mùi thơm của rượu, đã khiến cho cả người say.
Nhưng mà uống vào trong miệng, ngược lại càng thanh tỉnh.
Tinh thần rõ ràng, lý chí tỉnh táo, nhưng vị rượu lại rất mạnh.
Đây là một loại cảm nhận rất kỳ diệu.
Trong trạng thái tuyệt đối tỉnh táo, thưởng thức hương vị của loại rượu ngon này.
Đây cũng chính là chỗ tuyệt vời của loại rượu này.
Nếu không cũng sẽ không gọi là rượu Linh Đài Tiên.
Lúc này Lưu Cẩn đã được trải nghiệm loại cảm giác đó.
Rõ ràng vị rượu rất nồng, nhưng mà bản thân lại vô cùng tỉnh táo, chính là bởi vì tỉnh táo, mới có thể thử hết một lười mười mấy hũ.
“Được chưa?”
Vương Đức Hải nhìn Lưu Cẩn.
“Được rồi.”
Lưu Cẩn ngồi bệt xuống đất.
Chum rượu được mang vào.
Lưu Cẩn thất thần ngồi đó, vừa mới dừng lại, lập tức vị rượu đã trào lên, bắt đầu cắn nuốt lý chí của hắn.
Vốn dĩ hắn đã không phải là người biết uống rượi, trong chớp mắt đã say rồi. Mặt đỏ bừng, hai chân mềm nhũn, suy nghĩ càng là rối thành một đám.
Cứ như thế ngồi ở trong bụi hoa, giống như một bãi bùn.
Cảnh tượng này, lại lần nữa khiến người khác bật cười.
“Chỉ một chút tửu lượng như thế, cũng dám nói thử rượu?”
“Rượu tiên hắn cũng dám thử, ta thấy lần này ít nhất hắn cũng say ba ngày!”
“Đáng đời.”
Có không ít người chỉ vào Lưu Cẩn cười lớn.
Những tiếng cười nhạo này truyền vào trong tai Vương Đức Hải, không hề khiến cho ông ta cảm thấy vui vẻ.
Ông ta nhìn Lưu Cẩn, trong lòng lại thở dài.
Ông ta từ trên người Lưu Cẩn, nhìn thấy được bóng dáng năm đó của bản thân.
Điều này khiến ông ta có chút xúc động.
Trên người thái giám trẻ tuổi này, có phẩm chất đáng quý.
Ông ta là người già thành tinh, liếc mắt đã nhìn ra được gan Lưu Cẩn rất nhỏ, trong lòng không có tự tin, nhưng hắn ta vẫn như trước làm chuyện mà bản thân cho rằng nguy hiểm.