Chương 288: Ta là chỗ dựa duy nhất của hắn (3)
Không có cái gì có thể khảo nghiệm phẩm đức của một người hơn sống chết.
“Đáng tiếc.”
Ông ta nhắm mắt lại.
Nếu như có thể lựa chọn, ông ta cũng không muốn làm chuyện này.
Ông ta chỉ muốn yên bình về hưu, sau này làm một phú ông.
Nhưng mà tính mạng một nhà lớn nhỏ của ông ta đều nằm trong tay Thái Hậu khống chế.
Ông ta không có lựa chọn nào khác.
Rượu Linh Đài Tiên được đưa vào, quả nhiên có được sự hoan nghênh của mọi người.
“Rượu ngon!”
“Đúng là rượu ngon tuyệt thế!”
“Hôm nay có thể uống được loại rượu này, sống không hối tiếc!”
Mọi người uống một ngụm, sau đó vui mừng. Bọn họ thưởng thức hương vị của rượu ngon, dần dần có chút buông lỏng.
Chỉ có Diệp Ninh, sắc mặt không phải là quá tốt.
Phía trước mặt hắn đặt một hũ rượu.
Nhưng hắn không động vào.
Bởi vì rắn Thanh Lân không hề đưa ra cảnh báo.
Cũng chính là nói, rượu ở trong hũ là an toàn, không có độc.
Điều này khiến hắn cảm thấy rất thất vọng.
“Không phải chứ, lẽ nào Thái Hậu không có ý muốn giết ta?”
Diệp Ninh rất khó chịu.
Hắn đã chuẩn bị tâm lý rồi, kết quả lại thế này?
Ngược lại rắn Thanh Lân ngửi thấy mùi thơm của rượu, di chuyển ló cái đầu, lè lưỡi rắn ra.
Dường như nó rất muốn uống rượu.
Nhưng tâm tình Diệp Ninh không vui, làm gì có tâm tư để ý nó, trực tiếp nhét nó vào trong tay áo.
Mà đúng vào lúc nào, Thái Hậu vẫn luôn chú ý đế Diệp Ninh, trong mắt lại lộ ra thần sắc vui đùa, bà ta nhìn Diệp Ninh, nói.
“Sao thế? Lẽ nào rượu Linh Đài Tiên này không lọt được vào mắt của Diệp đại nhân?”
Đây không phải là vấn đề có lọt vào mắt hay không.
Là ngươi khiến ta rất thất vọng.
Đương nhiên, đây là lời nói ở trong lòng.
Vẻ bề ngoài, đương nhiên Diệp Ninh không dám nói như thế.
“Rượu ngon đúng là rượu ngon, chỉ là trong lòng thần bức bối, không có tâm tư uống rượu.”
Có thể không phiền muộn sao?
Vốn dĩ hy vọng ngươi có thể có chút tác dụng tiễn ta về Tây Thiên.
Kết quả chỉ như thế này?
“Trong lòng khó chịu, nên mới mượn rượu giải sầu.”
Thái Hậu nói.
“Mượn rượi giải sầu càng thêm sầu.”
Diệp Ninh thản nhiên trả lời. Lại không ngờ được, mọi người đều bị câu câu thơ này làm cho kinh ngạc. Rất khó có thể tin được nhìn về phía hắn.
“Không hổ là Diệp Trấn Quốc thơ từ thượng tuyệt, tùy tiện ngâm một câu, đã là thơ tứ tuyệt thiên cổ.”
Ánh mắt Thái Hậu lóe lên, cảm thán nói.
Có người lại đề nghị, nói.
“Hôm nay rượu ngon cao lương mỹ vị, lại cộng thêm ngày đẹp cảnh đẹp, đúng là nên làm một bài thơ, để bày tỏ lòng mình, hay là Diệp đại nhân làm thêm một bài?”
Đề nghị này khiến rất nhiều người sáng mắt lên, nhanh chóng đứng dậy nâng ly.
“Mời Diệp đại nhân sáng tác một bài thơ!”
“Bài thơ truyền thiên hạ hành lộ nan tối hôm qua, hay là hôm nay lại làm thêm một bài, trở thành giai thoại thiên cổ!”
“Thỉnh cầu Diệp đại nhân làm thơ!”
Mọi người nhao nhao nâng ly.
Cũng là không có tâm tư xấu gì, chỉ là đơn thuần muốn Diệp Ninh làm thơ mà thôi.
Dù sao loại cảnh tượng như thế này, vốn dĩ văn nhân đã thích ngâm thơ làm phú.
Nhưng có Diệp Ninh ở đây, bọn họ làm sao dám làm thơ?
Địa vị của Diệp Ninh ở trong thơ đàn, ít nhất cũng là ba người đứng đầu.
Còn về việc không phải là thứ nhất, có thể chính là kém sự lắng đọng của thời gian.
Nhưng nếu như làm thêm hai ba bài nữa, vậy thì địa vị cũng chắc chắn rồi, tương lai được gọi là thơ thánh Đại Chu, cũng không phải nói ngoa.
“Không có linh cảm, vẫn là không làm thơ nữa.”
Diệp Ninh trực tiếp từ chối, không để lại một chút thương lượng nào. Đến thứ bậc của hắn bây giờ, đã không cần phải làm thêm thơ để củng cố danh tiếng nữa. Không cần đặc biệt làm thơ để lấy lòng đám người này.
Không phải là không làm ra được, mà là không cần thiết.
Sở dĩ tốt hôm qua làm thơ, một mặt là vì chọc giận Thái Hậu, mặt khác cũng là muốn thỏa mãn tâm nguyện của Thái Hướng Cao.
Dù sao tên này là người thật sự yêu thích thơ từ, vẫn luôn canh cánh muốn có một bài hoàn chỉnh.
“Xem ra vẫn là rượu không đủ ngon, đến mức khiến cho Diệp đại nhân không có linh cảm.”
Ánh mắt Thái Hậu lóe lên, nói.
“Đến đây, đi cung của ai gia lấy rượu Bách Hoa ngàn năm ta cất giấu ra đây, đặc biệt ban cho một mình Diệp đại nhân.”
Rượu Bách Hoa ngàn năm?
Ánh mắt của mọi người lập tức trở nên háo hức.
Trong chớp mắt rượu Linh Đài Tiên ở trong ly không còn thơm nữa.
Vốn dĩ rượu Bách Hoa không có cái gì lợi hại, tuy là rượu ngon, nhưng nhất định không bằng Linh Đài Tiên.
Nhưng rượu Bách Hoa ngàn năm lại khác.
Đến mức độ ngàn năm, đã không còn là rượu bình thường nữa, mà là rượu ngon dùng phương pháp của tiên nhân để cất giữ. Loại rượu ngon này, được coi là bảo vật vô giá, bao nhiêu tiền tài cũng không đổi được.
Nếu như muốn mua, vậy thì phải tiêu phí linh thạch.