Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 292: CHƯƠNG 292: TA MUỐN CHO HẮN MỘT CÔNG ĐẠO (2)

Chương 292: Ta muốn cho hắn một công đạo (2)

Diệp Ninh căn bản không nghe ông ta nói cái gì, hắn cầm lấy tay của Lưu Cẩn, chính khí cuồn cuộn dung nhập vào thân thể của Lưu Cẩn.

Độc trong cơ thể của Lưu Cẩn đã sớm lan tràn khắp nơi, chính khí cuồn cuộn không cứu được hắn ta, chỉ có thể miễn cưỡng áp chế.

Sắc mặt Diệp Ninh khó coi, lần đầu tiên hắn hi vọng chính khí cuồn cuộn của bản thân có thể mạnh thêm một chút.

Huy Vương hắn không cứu được.

Lưu Cẩn hắn cũng không cứu được.

“Không có tác dụng đâu, Diệp đại nhân, nô tài chết chắc rồi, ngài không sao là tốt…”

Trong mắt Lưu Cẩn lộ ra thần sắc nhẹ nhõm.

“Nô tài chỉ là một nhân vật bé nhỏ, nô tài… Sống chết của nô tài, không hề quan trọng.”

Giọng nói của hắn ta yếu ớt, ánh mắt dần dần mất tiêu cự.

Hắn ta nhớ đến quá khứ của bản thân.

Nếu như không phải bất đắc dĩ, ai lại tình nguyện đi làm thái giám chứ?

Ngay từ lúc bắt đầu, mạng của hắn ta đã như cây cỏ, bây giờ chết như thế này, ngược lại khiến cho hắn ta cảm thấy bản thân còn có giá trị.

“Sống chết của bất kỳ người nào đều rất quan trọng… Ngươi không được chết, chết rất đơn giản, sống mới khó, đừng quên, ngươi còn mơ ước có một ngày có thể nhìn thấy được thái bình thịnh thế.”

Chính khí cuồn cuộn trong cơ thể Diệp Ninh giống như là không cần tiền, điên cuồng dung nhập vào trong cơ thể của Lưu Cẩn.

Chính khí cuồn cuộn to lớn như thế, cuối cùng vẫn là có một chút tác dụng.

Miễn cưỡng áp chế được chất độc.

Nhưng cũng chỉ là tạm thời.

Hơi thở sinh mạng của hắn ta vẫn đang không ngừng yếu dần, cứ tiếp tục như thế, vẫn là một con đường chết.

Người tập trung lại đây càng ngày càng nhiều.

Không chỉ là các đại thần ở trong sảnh yến tiệc nghe tin đến đây.

Thủ vệ ở trong hoàng cung, gián điệp của Mật Điệp Ti, cùng với rất nhiều cung nữ, thái giám, sau khi nghe được tin bên này xảy ra chuyện, đều lập tức đi đến đây.

Bọn họ nhìn thấy cảnh này, vừa kinh hãi, vừa vui mừng.

Vẫn may, chỉ là một vị công công trúng độc mà thôi, người ở bên trong đều không có chuyện gì.

Đặc biệt là những người ở trong bóng tối quan tâm sự an toàn của Diệp Ninh, càng là thở phào một hơi.

Nhưng Diệp Ninh lại hoàn toàn không có loại cảm giác may mắn, tâm tình của hắn rất tệ, tệ đến mức trước nay chưa từng có.

Hắn có thể tìm chết, bởi vì hắn chết cũng không phải là thật sự chết.

Nhưng mà người khác chết rồi, vậy thì chính là thật sự không còn gì nữa.

Vì thế hắn vẫn luôn không muốn người khác bởi vì hắn mà hi sinh một cách không cần thiết.

Nhưng chuyện đáng tiếc là, chuyện hắn không muốn nhìn thấy nhất vẫn là xuất hiện rồi.

Lưu Cẩn cứ như thế ngã xuống, hơi thỏ mỏng manh yếu ớt của hắn ta, cùng với sự đau đớn ở trên khuôn mặt, đều giống như là con dao cứa vào trong tim của Diệp Ninh.

Hắn chậm rãi đặt Lưu Cẩn xuống, sau đó đứng lên.

Người quen thuộc Diệp Ninh, nhất định sẽ cảm nhận được lúc này Diệp Ninh rất xa lạ.

Hắn từng có chí lớn mạnh mẽ, cũng từng khảng khái chỉ ra lỗi sai, đương nhiên, phần lớn thời gian hắn đều là ôn hòa, tốt bụng.

Ai cũng chưa từng nhìn thấy Diệp Ninh lúc này.

Hắn là thật sự tức giận, trong đôi mắt của hắn, thế mà lại xuất hiện ánh sáng thù hận.

Người khác vẫn luôn muốn giết Diệp Ninh, Diệp Ninh đều rất ít khi hận ai.

Nhưng lúc này, ngọn lửa của thù hận lại giống như là đang đốt cháy tim hắn.

“Xem ra hũ đựng rượu đó của ai gia, bị người khác động tay động chân rồi, có điều may mà có người thử độc… Cũng xem như là không xảy ra chuyện.”

Thái Hậu đi ra ngoài biểu cảm lãnh đạm nói.

“Để cho Hình Bộ điều tra đi, xem xem rốt cuộc là ai lớn gan như thế, động chân động tay vào đây.”

Thái Hậu rất tức giận.

Nhưng rõ ràng phần tức giận này không phải là đối với chuyện có người hạ độc.

Sự tức giận của bà ta là Diệp Ninh không chết được.

Bà ta không ngờ được, thế mà kế hoạch của bản thân lại bị một thái giám thấp hèn làm hỏng.

Bà ta trừng mắt nhìn Vương Đức Hải.

Cả mặt Vương Đức Hải đều là cười khổ.

Ông ta có cách nào chứ?

Ông ta cũng không ngờ được sẽ có biến cố như thế.

“Hắn đúng thật là lớn mạng!”

Thù hận trong lòng Phương Thanh Tuyết cháy hừng hực.

Như thế mà cũng không giết chết được Diệp Ninh, nàng ta nhất định là không hài lòng.

Bây giờ xem ra, kế hoạch nhất định là hỏng rồi.

Đã hoàn toàn mất đi cơ hội giết Diệp Ninh.

Chỉ có thể tính kế lâu dài.

“Tuân chỉ, nô tài lập tức đi thông báo cho Hình Bộ.”

Vương Đức Hải nói.

Chuẩn bị đưa người rời đi.

“Ai gia mệt rồi, giải tán đi.”

Phương Thanh Tuyết cũng lạnh nhạt nói.

Không có cơ hội giết Diệp Ninh, nàng ta không muốn ở lại chỗ này dù chỉ là một khắc.

Phương Thanh Tuyết đưa ra quyết định, không người nào có ý kiến.

Tuy mọi người đều biết, chuyện này nhất định không đơn giản như thế.

Rượu mà Thái Hậu cất giữ, bị hạ độc, sau đó vừa đúng lúc thưởng cho Diệp Ninh thưởng thức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!