Chương 293: Ta muốn cho hắn một công đạo (3)
Trong trời đất này có chuyện trùng hợp như thế sao?
m mưu!
Không khó để đoán ra, đây là một âm mưu nhằm vào Diệp Ninh.
Nhưng mà ai cũng không nói ra, ai cũng không nhắc đến.
Bởi vì âm mưu này đã kết thúc rồi, nói ra thì ai cũng không bị thương, đây được xem như là kết quả tốt nhất.
Dù sao ai cũng không tổn thất gì, đối với người thông minh mà nói, nhất định sẽ từ bỏ chuyện này.
Bởi vì truy cứu như thế nào, cũng không thể truy cứu ra kết quả gì.
Cũng không thể nào hy vọng Hình Bộ sẽ điều tra đến trên đầu Thái Hậu đi?
“Ta để cho các ngươi đi chưa?”
Đột nhiên Diệp Ninh bất ngờ mở miệng.
Tất cả mọi người đều sửng sốt, bọn họ nhìn về phía Diệp Ninh.
Phương Thanh Tuyết và Thái Hậu đang chuẩn bị rời đi cũng quay đầu lại, nhìn về phía Diệp Ninh.
Điều khác biệt là, trong ánh mắt của Vương Đức Hải đang hoảng sợ.
Thái Hậu lại là bình tĩnh.
“Sao thế, Diệp đại nhân có lời muốn nói?”
Giọng nói của Phương Thanh Tuyết lạnh lùng.
Theo cái nhìn của nàng ta, lần này Diệp Ninh không chết, có lẽ sẽ quay về âm thầm vui mừng.
Kết quả thế mà lại gọi nàng ta đứng lại, điều này khiến cho nàng ta có chút nghi hoặc.
Ngươi muốn làm cái gì.
Khóe miệng Diệp Ninh nhếch lên một nụ cười châm chọc.
“Điều ta muốn nói rất đơn giản, hôm nay bất kỳ người nào ở đây, đều không được đi!”
Phương Thanh Tuyết nhướng mày.
“Ý của ngươi là, ai gia cũng không được đi?”
Diệp Ninh gật gật đầu.
“Đúng!”
Câu trả lời này, khiến cho trái tim mọi người nảy lên.
Càng là khiến cho Phương Thanh Tuyết tức giận.
“Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?”
Rõ ràng ngươi đã không phải chịu bất kỳ tổn thất nào, sao hả, lẽ nào ngươi còn muốn dây dưa với ta sao?
Thế mà nàng ta lại cảm thấy Diệp Ninh có chút quậy phá vô lý.
Diệp Ninh không cảm thấy bất ngờ.
Tiên Môn cũng được, bách quan cũng thế, những người được gọi là “người ở trên cao này” vẫn luôn có thái độ cao cao tại thượng, bọn họ vĩnh viễn sẽ không cảm thấy bản thân phạm sai, càng sẽ không quan tâm sống chết của kẻ yếu.
Giống như là lúc này, Lưu Cẩn trúng độc, ở trong mắt bọn họ, căn bản không được coi là cái gì.
Chỉ là một con quỷ xui xẻo mà thôi.
“Điều ta muốn rất đơn giản, ta muốn cho hắn ta một công đạo.”
Diệp Ninh đưa tay ra. Trong Viện giám sát, vang lên một tiếng kiếm sắc bén.
Tiếp đó, kiếm Phương Chính hóa thành một vòng sáng, từ bầu trời ở phía xa bay lên, rơi vào trong tay Diệp Ninh.
“Ta muốn người hạ độc phải chết!”
“Bất luận hắn là ai!”
“Nghe rõ chưa?”
Diệp Ninh nhìn chằm chằm Thái Hậu, nói ra từng chữ từng chữ một.
Từ trước đến giờ Diệp Ninh đều kiên trì một đạo lý.
Đó chính là làm sai chuyện, thì nhất định phải trả giá.
Giết người đền mạng có nợ trả tiền!
Lão Lưu nằm ở đó, tất cả mọi người đều không coi hắn ta là chuyện gì, đều muốn nhẹ nhàng bỏ qua chuyện này.
Nhưng Diệp Ninh không thể.
Từ đầu đến cuối hắn đều hiểu, người Thái Hậu muốn giết là hắn.
Hắn không sợ chết, hắn thật sự mong muốn được chết.
Nhưng Lưu Cẩn thì khác.
Hắn ta chỉ có một mạng.
Lưu Cẩn vì Diệp Ninh mà chết.
Diệp Ninh nhất định phải cho hắn ta một công đạo.
“Diệp đại nhân, một mạng người, bỏ đi, không có người nào quan tâm.”
Có người không nhịn được mở miệng.
Hắn muốn nhân nhượng để không phiền phức.
Chuyện này có thể bỏ qua, cần gì phải náo lớn như thế?
“Ta quan tâm!”
Diệp Ninh chém đinh chặt sắt nói.
Hắn không thể nào phụ lại sự hi sinh của Lưu Cẩn, máu của hắn ta chảy xuống, thì phải có người phải trả.
Mọi người trầm mặc.
Không có người nào muốn nói nữa, bọn họ không thể nào hiểu được hành động của Diệp Ninh.
Phương pháp để giải quyết chuyện này có rất nhiều, Diệp Ninh lại chọn cái khó tin nhất, cũng là con đường khó hiểu nhất.
Nhưng điều này không liên quan gì đến bọn họ, thần tiên đánh nhau, người phàm gặp nạn, bọn họ không muốn dính líu vào đó.
Mọi người yên lặng, lại để lộ ra một cỗ áp lực vô hình.
Thân thể Vương Đức Hải khẽ run lên.
Danh tiếng của Diệp Ninh ông ta nhất định cũng là từng nghe đến.
Người này đúng thật là kẻ điên, nếu như hắn cắn chặt không buông, Thái Hậu có chuyện gì không ông ta không biết, nhưng ông ta nhất định là sẽ chết.
Điểm này ông ta không có gì để nghi ngờ.
Diệp Ninh có năng lực này.
Ngay cả nhân vật như Vinh Quốc Công cũng chết ở trên tay Diệp Ninh, huống hồ ông ta chỉ là hoạn quan đã hết thời.
Vì thế toàn bộ hi vọng của ông ta đều đặt lên trên người Thái Hậu.
Thái Hậu nhất định không thể nhượng bộ.
Nếu như Thái Hậu chiến đấu đến cùng, có lẽ Thái Hậu còn có một chút cơ hội.
Mặt trời lặn xuống núi, vậy thì hắn sẽ vạn kiếp bất phục.
Thái Hậu không khiến hắn thất vọng.
Có lẽ đổi thành Thái Hậu chân chính, có thể sẽ có một chút chột dạ, nhưng mà bây giờ người chiếm cứ thân thể của Thái Hậu là Phương Thanh Tuyết.