Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 294: CHƯƠNG 294: NGƯƠI THÀNH THẬT ĐỨNG Ở ĐÓ, KHÔNG CÓ AI COI NGƯƠI LÀ NGƯỜI CÂM

Chương 294: Ngươi thành thật đứng ở đó, không có ai coi ngươi là người câm

Phương Thanh Tuyệt là thật sự không có cảm thấy bản thân làm sai chuyện gì.

Theo cái nhìn của nàng ta, lần này Diệp Ninh không chết, đã có thể quay về âm thầm vui mừng rồi, ngươi có tư cách gì, có lý do gì túm chặt ta không buông?

Được lợi mà còn bán thảm?

Còn về Lưu Cẩn đang hấp hối ở trước mắt… Đây cũng được xem là con người?

Nói thật, Phương Thanh Tuyết cảm thấy Lưu Cẩn có thể được Thất Thanh Tán độc chết, cũng được xem như là vinh hạnh của hắn ta.

Bởi vì loại kịch độc giống như Thất Thanh Tán, không phải là người nào cũng có tư cách có thể “hưởng dụng nó”.

“Ai gia không hiểu ý của Diệp đại nhân.”

Mắt Phương Thanh Tuyết hơi nheo lại, tức giận khiến cho khuôn mặt của nàng ta hơi méo mó.

“Ý của ngươi là, ai gia là người hạ độc?”

“Hay là nói, ngươi muốn ai gia chết?”

“Ngươi tốt nhất là đưa ra cách nói rõ ràng.”

Diệp Ninh gật gật đầu.

“Bản quan đã nói rất rõ ràng rồi, người hạ độc, nhất định phải chết, bất luận người đó là ai!”

Đây là lần đầu tiên từ lúc Diệp Ninh xuyên không qua cảm thấy thù hận đến tận xương tủy.

Hắn không sợ sự ác ý của bất kỳ ai.

Nhưng ác ý của những người này không chỉ nhằm về phía hắn, còn liên lụy đến những người vô tội, khiến cho những người ở bên cạnh hắn, khiến cho những người đối tốt với hắn bị thương, thậm chí mất mạng.

Đây là điều Diệp Ninh tuyệt đối không cho phép, cũng không thể nào chấp nhận được.

Nhưng hắn không thể nào chấp nhận và cho phép, ở trong mắt của người khác, lại là kiêu ngạo và bá đạo xưa nay chưa từng có.

Rất nhiều đại thần nín thở, nhìn Diệp Ninh với vẻ khó có thể tin được.

“Hắn đây là muốn làm cái gì?”

“Đây là ngang nhiên khiêu khích Thái Hậu?”

“Quyền lực của Viện giám sát có lớn như thế nào, cũng không thể nào đối phó Thái Hậu, đó là… Thái Hậu đó!”

Từ xưa đến nay, hoàng quyền và quyền thần vẫn luôn mâu thuẫn với nhau.

Có Thiên Tử bá đạo đến mức chèn ép thần tử đến không thở được, cũng có quyền thần ép Thiên Tử ra lệnh cho chư hầu.

Quyền lực của một quốc ga, tổng cộng chỉ có nhiều như thế, ai chiếm nhiều hơn một chút, ai có thể gió đông áp đảo gió tây.

Nhưng ai cũng không thể nào phủ nhận , hoàng quyền có tính chất đặc thù, có tính hợp pháp và tính duy nhất.

Đây là thứ quyền thần có như thế nào cũng không so sánh được.

Bởi vì hầu hết các tình huống, quyền lực nhiều ít của quyền thần, là do hoàng quyền ban cho.

Viện giám sát cũng là như thế.

Quyền lực của Viện giám sát rất lớn, là một thanh kiếm sắc bén treo trên đầu tất cả các đại thần.

Nhưng thanh kiếm sắc bén này không đại biểu có thể treo trên đầu hoàng thất.

Thiên Tử, Hoàng Hậu, Thái Hậu, Thái Tử… Tất cả đều đại biểu cho một ý nghĩa, là không cần dùng nhiều lời miêu tả, cũng có thể dễ dàng cảm nhận được, Thái Hậu là mẫu thân trên danh nghĩa của Thiên Tử, là chủ nhân của hậu cung.

Từ xưa đến nay, không phải chưa từng có quyền thần giẫm đạp hoàng quyền, nhưng đó là hoàng quyền đã trên đà sụp đổ.

Đại Chu còn chưa đi đến bước đường đó.

Hơn nữa chuyện quan trọng nhất là, hình tượng của Diệp Ninh, không phải là loại quyền thần đó!

Vì một thái giám nho nhỏ, mà nói to muốn Thái Hậu chết, hành động này, có thể gọi là khiến người đời kinh hãi.

Một khi truyền ra ngoài, không hề có chỗ tốt nào đối với Diệp Ninh.

Cũng là đả kích rất lớn đối cũng danh vọng của hoàng thất.

Đây là chuyện cả hai bên đều tổn thương.

Với trí tuệ của Diệp Ninh, hắn không thể nào không hiểu.

Vì thế ngoại trừ điên cuồng ra, thì mọi người không nghĩ ra được từ nào để hình dung.

“Diệp đại nhân, ngươi không cảm thấy bản thân quá độc đoán rồi sao?”

Ánh mắt Phương Thanh Tuyết càng ngày càng âm trầm.

“Ta chỉ là đang làm việc trong trách nhiệm.”

Diệp Ninh trả lời rõ ràng.

“Chuyện trong trách nhiệm?”

Phương Thanh Tuyết cười lạnh.

“Không sai, người không đáng chết đã chết rồi, người đáng chết vẫn còn sống, điều này không đúng, không công bằng.”

Diệp Ninh nói.

“Vậy thì ý của ngươi là ai gia đáng chết sao?”

Phương Thanh Tuyết nói.

“Ta không có ý nói Thái Hậu đáng chết, ta chỉ là nói, người hạ độc đáng chết, vậy thì Thái Hậu là người hạ độc sao?”

Trong ánh mắt Diệp Ninh lóe lên một tia lạnh lùng.

Có phải hay không, trong lòng hắn đã sớm có đáp án.

Ngoại trừ bà ta ra thì còn có thể là ai?

“Nếu như ai gia nói đúng thì sao?”

Phương Thanh Tuyết lộ ra nụ cười khinh miệt.

“Vậy thì Thái Hậu đáng chết!”

Diệp Ninh nhanh chóng quả quyết trả lời.

Trong mắt hắn lộ ra sát ý từ trước đến nay chưa bao giờ có.

Ngươi nhất định phải chết!

Ngươi không chết, ta làm sao giải thích được với lão Lưu?

Ta làm sao có thể khiến cho suy nghĩ của bản thân rõ ràng?

Nhưng câu trả lời này của hắn, lại khiến cho tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh.

Cho dù là người của Mật Điệp Ti bí mật tiếp nhận nhiệm vụ phải bảo vệ Diệp Ninh, trong chớp mắt cũng ngây ra.

Bọn họ nghe thấy cái gì?

Diệp Ninh nói Thái Hậu đáng chết!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!