Chương 296: Hai khả năng
Cơ Minh Nguyệt rõ ràng là đang kéo dây.
Đến tình hình gì cũng không thèm hỏi, vừa đến đã đuổi hết cấm quân đi.
Ý trong câu nói này, cũng thật sự là vừa nhìn đã thấy.
Sau đó nàng ta phát hiện sự tức giận của bản thân bây giờ mới chỉ là bắt đầu, bởi vì rất nhanh nàng ta đã càng tức giận hơn.
Cơ Minh Nguyệt lạnh lùng nhìn nàng ta, nói.
“Mẫu hậu, người thành thật đứng ở đó, không có ai coi người là kẻ câm!”
“Ngươi nói cái gì?”
Phương Thanh Tuyết khó có thể tin được nhìn Cơ Minh Nguyệt.
“Nếu như mẫu hậu nghe không rõ ràng, nhi thần có thể nhắc lại lần nữa.”
Cơ Minh Nguyệt lạnh lùng nói.
Nàng không hề để lại chút đường lui nào cho Thái Hậu.
Bởi vì lúc này trong lòng nàng cũng vô cùng tức giận.
Bây giờ nàng rất hối hận.
Sớm biết như thế, cho dù bị gán cho cái danh bất hiếu, Cơ Minh Nguyệt cũng không nên đồng ý cho Thái Hậu làm thọ yến mới đúng.
Đã sớm biết bà ta có thể sẽ có âm mưu, không ngờ được thế mà bà ta lại điên rồ như thế.
Thế mà bà ta lại muốn độc chết Diệp Ninh!
Sự điên cuồng của Thái Hậu, khiến cho trong lòng Cơ Minh Nguyệt ớn lạnh.
Nếu như không phải Lưu Cẩn, đúng thật là hậu quả không thể nào tưởng tượng được!
Vốn dĩ nàng đã không có tình cảm gì với Thái Hậu, lại nhớ đến lời dặn dò của Tiên Đế đối với Thái Hậu, nhất thời Cơ Minh Nguyệt đã có một cái nhìn trực quan đối với Thái Hậu.
Ích kỷ mà độc ác!
Thân là Thái Hậu của Đại Chu, ở trên vị trí đó, thì không nên chỉ suy nghĩ cho bản thân.
Nhưng mà bà ta thì sao?
Thế mà lại muốn độc chết Diệp Ninh.
Đây là hành động độc ác như thế nào?
Đại Chu không có Diệp Ninh, sẽ là sự tổn thất lớn như thế nào, lẽ nào bà ta không biết sao?
Là con người thì đều biết.
Bà ta chỉ là không quan tâm.
Nếu như bà ta không phải là Thái Hậu, không có hạn chế do danh nghĩa mẫu tử, bây giờ Cơ Minh Nguyệt muốn đánh chết bà ta,
Vì thế, thái độ hiện tại của Cơ Minh Nguyệt, thực tế đã đủ kìm chế rồi.
Mọi người đến thở mạnh cũng không dám.
Mọi chuyện lại xuất hiện bước ngoặt khác.
Thiên Tử bất ngờ xuất hiện, lại cộng thêm lập trường vững vàng, trong chớp mắt lại khiến tính chất của mọi chuyện thay đổi.
“Người đâu, đưa Thái Hậu quay về cung, không có mệnh lệnh của trẫm, tuyệt đối không được bước ra cửa cung nửa bước!”
Cơ Minh Nguyệt thờ ơ nói.
“Ngươi là muốn giam lỏng ta?”
Phương Thanh Tuyết tức giận.
Tuy nàng ta không phải Thái Hậu, nhưng mà nàng ta chiếm giữ thân thể của Thái Hậu vẫn như trước cảm nhận được sự sỉ nhục mạnh mẽ.
“Người muốn nghĩ sao cũng được.”
Cơ Minh Nguyệt lạnh lùng đáp lại.
Bà ta nên cảm thấy may mắn, Diệp Ninh không chết.
Nếu như Diệp Ninh thật sự bị bà ta độc chết, sợ rằng là bị cả thiên hạ chê trách, nàng cũng sẽ để cho Thái Hậu bồi táng.
Lập tức có một đám giáp sĩ bao vây lên, bọn họ lạnh lùng nhìn Thái Hậu.
Nếu như bà ta không tình nguyện đi, bọn họ sẽ dùng phương pháp cưỡng chế.
Phương Thanh Tuyết nghiến răng nghiến lợi.
Cả đời này của nàng ta đều chưa từng phải chịu nỗi sỉ nhục như thế này.
“Đám người các ngươi, sớm muộn gì cũng sẽ chết!”
Trong lòng nàng ta xuất hiện ý nghĩa độc địa. Ghi nhớ tất cả mọi người ở đây.
Cứ đợi đó!
Ngày tận thế của các ngươi sắp đến gần rồi, ngày đó sẽ không quá lâu!
“Bà ta không thể đi.”
Diệp Ninh nhìn thấy cảnh này, chau mày lại.
Mục đích của hắn không phải là giam lỏng Thái Hậu, như thế quá lợi rồi.
Hắn chỉ muốn Thái Hậu chết.
Đây là điều duy nhất hắn muốn.
Không cần biết khó như thế nào, sẽ chịu tiếng mắng chửi như thế nào, hắn đều cho rằng như thế.
Thái Hậu nhất định phải chết!
“Trẫm biết, ngươi cảm thấy như thế này còn chưa đủ, ngươi muốn để cho bà ta trả giá, nhưng đây không phải là thời cơ thích hợp, hơn nữa chuyện quan trọng nhất là, bây giờ Lưu công công vẫn còn sống, hắn ta còn chưa chết, lẽ nào ngươi không muốn cứu hắn sao?”
Cơ Minh Nguyệt chỉ Lưu Cẩn nói.
Bây giờ nàng đã rất hiểu tính cách của Diệp Ninh.
Diệp Ninh nói muốn giết Thái Hậu, đây tuyệt đối không phải là lời nói tức giận, hắn là thật sự sẽ làm, cũng dám làm.
Nói thật, Cơ Minh Nguyệt cũng cảm thấy Thái Hậu đáng chết, nàng cũng hận không thể giết chết cho thoải mái.
Nhưng mà Thái Hậu không thể chết ở trong tay của Diệp Ninh!
Diệp Ninh là thần tử, thần tử giết Thái Hậu?
Thiên hạ này có đạo lý như thế sao?
Giống như hắn, tuy là Thiên Tử, nhưng mà bởi gì danh phận mẫu tử, cũng không thể nào có đạo lý ra tay giết Thái Hậu.
Giết Thái Hậu rất đơn giản, thoải mái nhất thời.
Nhưng sau đó phải làm sao?
Những người ở trong bóng tối âm thầm ghi hận Diệp Ninh, nhất định sẽ túm chặt lấy chuyện này lan truyền rộng rãi. Cuộc đời Diệp Ninh không hề có một vết nhơ nào, như thế sẽ nhiều thêm một vết nhơ không thể nào xóa đi được!
Tương lai Cơ Minh Nguyệt còn đối mặt với Diệp Ninh như thế nào?