Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 297: CHƯƠNG 297: HAI KHẢ NĂNG (2)

Chương 297: Hai khả năng (2)

Diệp Ninh lại làm sao nắm giữ Viện giám sát?

Hắn sẽ trở thành “chém Hậu”!

Cơ Minh Nguyệt còn có thể trọng dụng người đã giết mẫu hậu của bản thân sao?

Thái Hậu không phải không thể chết, nhưng mà không thể chết ở trong tay Diệp Ninh.

Đương nhiên Diệp Ninh có thể không quan tâm danh tiếng, không quan tâm tương lai sẽ vì thế mà dẫn đến hậu quả xấu, nhưng mà Cơ Minh Nguyệt không thể không quan tâm.

Vì một Thái Hậu, mà hi sinh lớn như thế, thật sự không đáng. Nàng vội vàng đến đây, không phải vì bảo vệ Thái Hậu, mà là vì bảo vệ Diệp Ninh!

Nhưng nếu như chỉ nói những thứ này, Diệp Ninh nhất định là sẽ không nghe theo, tên này một khi quyết định cái gì, chín con trâu cũng không kéo lại được.

Vì thế, Cơ Minh Nguyệt chủ động nhắc đến Lưu Cẩn.

Nàng nắm rõ huyết mạch của Diệp Ninh, biết được lúc này điều hắn quan tâm nhất là sống chết của Lưu Cẩn.

Quả nhiên như thế, lực chú ý của Diệp Ninh bị dịch chuyển, hắn nhìn Lưu Cẩn, hỏi.

“Còn có thể cứu sao?”

Cơ Minh Nguyệt nhanh chóng nói.

“Trong cung có vô số vật bảo vệ tính mạng, có lẽ sẽ có tác dụng.”

Diệp Ninh lạnh lùng nhìn bóng lưng của Thái Hậu.

Thạm thời ghi nhớ chuyện này.

Bách Phương Viên bị phong tỏa rồi, các đại thần chứng kiến toàn bộ mọi chuyện, đều bị tạm thời giữ lại trong cung.

Đây là để phong tỏa tin tức, đề phòng có nhiều chuyện rối loạn hơn xuất hiện.

Suy nghĩ cho việc cứu người, không di chuyển Lưu Cẩn, mà là bắt đầu cứu chữa cho hắn ở tại Bách Phương Viên.

Ngự y hết nhóm này đến nhóm khác đến, nhưng mà đều bó tay không có cách.

Chỉ là dùng vật quý giá giữ mạng, tạm thời giữ lại được một hơi thở của Lưu Cẩn.

Đối với rất nhiều người mà nói, điều này rất lãng phí.

Phải biết rằng những vật cứu mạng này, đều là bảo bối, thế mà lại dùng trên người một thái giám.

Diệp Ninh nổi điên cũng thôi đi, thế mà bệ hạ lại nổi điên cùng với Diệp Ninh …

Sự bất lực của ngự y, nằm trong dự liệu của Diệp Ninh.

Nếu như độc này dễ giải quyết như thế, Thái Hậu cũng không đến mức phí nhiều tâm huyết như vậy.

Lúc này, hắn càng tin người của mình hơn.

Không lâu sau, người của Viện giám sát đến.

Diệp Ninh nhìn thấy Bùi Ngữ Hàm, trong mắt lộ ra thần sắc vui mừng.

“Bùi tỷ.”

Hắn chỉ tin tưởng Bùi Ngữ Hàm.

Bởi vì Bùi Ngữ Hàm là người lợi hại nhất mà hắn quen biết cho đến bây giờ.

Hơn nữa nàng còn là một chuyên gia dùng độc.

Nếu như nàng cũng không có cách nào, vậy thì hoàn toàn không có cách nào rồi.

“Ta đã biết rồi.”

Bùi Ngữ Hàm không nói nhiều, vốn dĩ nàng đã có dự liệu đối với mọi chuyện ở đây, lại cộng thêm trên đường đi đã biết được chi tiết.

Vừa mới đến nơi, đã trực tiếp đi đến bên người Lưu Cẩn, một tay điểm vào giữ hai lông may hắn ta.

“Nàng ta chính là truyền nhân của ma tông?”

Cơ Minh Nguyệt âm thầm quan sát Bùi Ngữ Hàm.

Quả nhiên rất xinh đẹp.

Nhưng điều này không có vấn đề gì, ai không phải là mỹ nhân chứ?

Điều nàng thật sự để ý là khi Diệp Ninh vừa mới nhìn thấy Bùi Ngữ Hàm đến, đều thể hiện ra sự tin tưởng.

Sự tin tưởng đó, là phát ra từ tận đáy lòng.

Mà nàng vì Diệp Ninh làm nhiều như thế, lại chưa từng có được lại tin tưởng đó.

Điều này khiến nàng có chút chua xót.

Đương nhiên, đây chỉ là cảm xúc nhỏ, sẽ không ảnh hưởng đến bất kỳ chuyện gì, rất nhanh nàng đã ép xuống.

Một lúc sau, Bùi Ngữ Hàm đưa ra phán đoán.

“Là Thất Thanh Tán.”

Diệp Ninh chau mày lại.

“Khó giải quyết không?”

Sắc mặt Bùi Ngữ Hàm nghiêm trọng, nói.

“Rất khó giải quyết, Thất Thanh Tán là một loại kịch độc, trong số rất nhiều tiện nhân của Quần Ngọc Các, có một lão bà gọi là Từ Uyển, trong tay có loại độc này.”

“Mà Từ Uyển này, nếu như ta không nhớ nhầm, bà ta chính là sư tôn của kẻ thù Phương Thanh Tuyết của ngươi.”

“Ngươi hiểu ý của ta không?”

Ánh mắt Diệp Ninh thay đổi.

Phương Thanh Tuyết.

Từ Uyển.

Quả nhiên là như thế!

Thái Hậu xuất thân từ gia tộc tu tiên Bạch gia, mà Bạch gia là gia tộc dưới tay của Quần Ngọc Các.

Lợi dụng Thái Hậu để giết Diệp Ninh, đây là một chuyện rất hợp tình hợp lý.

Quần Ngọc Các đúng thật là người đứng sau màn, hơn nữa không khó để đoán, Phương Thanh Tuyết và Từ Uyển nhất định là đóng vai diễn rất quan trọng.

“Các ngươi là nói, là Quần Ngọc Các muốn mượn tay Thái Hậu giết Diệp Ninh?”

Nhưng cũng có người vừa mới hiểu rõ, ví dụ như Cơ Minh Nguyệt.

Thật ra nàng không hiểu gì về Thái Hậu, nhưng mà cũng biết xuất thân của Thái Hậu, cùng với quan hệ dây dưa bền chặt của bà ta với Quần Ngọc Các.

“Đúng là như thế.”

Bùi Ngữ Hàm lấy ra một viên đan dược màu tím, nhét vào miệng của Lưu Cẩn.

Sắc đen trên mặt Lưu Cẩn, tiêu tán đi rất nhiều.

“Nhưng mà Quần Ngọc Các không phải đã sớm tách Thái Hậu ra rồi sao?”

Cơ Minh Nguyệt chau mày.

“Thiên hạ đều vì lợi ích mà đến, thiên hạ đều hướng về lợi ích, trong quá khứ không biết Thái Hậu đã làm cái gì, tổn thương đến lợi ích của Quần Ngọc Các, vì thế bị từ bỏ, nhưng bây giờ bà ta lại có giá trị lợi dụng, đương nhiên Quần Ngọc Các sẽ nghĩ đến bà ta, đây cũng không có gì lạ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!