Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 298: CHƯƠNG 298: HAI KHẢ NĂNG (3)

Chương 298: Hai khả năng (3)

Ánh mắt của Bùi Ngữ Hàm lấp lóe bất định: “Nhưng mà ta cảm thấy mọi chuyện có chút không đúng lắm, một chuyện lớn như thế, thật sự chỉ có một mình Thái Hậu tham gia sao? Bà ta không giống một người có thể giao phó chuyện lớn.”

Nói một cách đơn giản, chính là nàng ta cảm thấy, bình thường chỉ số thông minh và dũng khí của Thái Hậu, nhất định không làm tốt chuyện này được.

Lại cộng thêm lúc trước bà ta làm hỏng chuyện lớn gì đó, trên lý luận mà nói, Quần Ngọc Các cũng sẽ không yên tâm với bà ta như thế.

“Kết quả thẩm vấn Vương Đức Hải đã có rồi, một nhà già trẻ nhà ông ta đều bị Thái Hậu bắt, vì thế không thể không làm cánh tay cho Thái Hậu… Ông ta biết bản thân làm sai, nhất định sẽ chết, vì thế không có bất kỳ biện giản nào, ông ta chỉ là hi vọng chúng ta có cứu được người nhà ông ta, như thế, ông ta cũng có thể mỉm cười nơi chín suối.”

Ngụy Văn Thông đưa kết quả thẩm vấn mới nhất đến.

Sắc mặt mọi người nghiêm túc, tin tức này đã xác nhận phán đoán của Bùi Ngữ Hàm.

Gia tộc của Thái Hậu không ở kinh thành, bao nhiêu năm nay sống ẩn dật, trong tay cũng không có thế lực thuộc về bản thân.

Bà ta tìm người ở đâu để bắt người nhà của Vương Đức Hải?

Trong chớp mắt mọi chuyện đã trở nên rõ ràng, Thái Hậu là người tham dự quan trọng, nhưng rất có khả năng không phải chủ mưu, có lẽ bà ta chỉ là một con cờ của “Phương Thanh Tuyết”!

Diệp Ninh nhớ đến một người.

Trong đầu hắn nhảy ra một cảnh tượng, đó là ánh mắt lần trước Phương Thanh Tuyết nhìn hắn.

Không chết không thôi!

Đây chính là báo thù của ngươi sao?

Từ Uyển sẽ không dễ dàng có thù hận lớn như thế với Diệp Ninh, cũng chỉ có Phương Thanh Tuyết.

“Tám phần là nàng ta.”

Ngụy Văn Thông nói.

“Tạm thời bỏ qua chuyện của nàng ta, Bùi tỷ, lão Lưu còn có thể cứu được không?”

Diệp Ninh hỏi.

“Thất Thanh Tán là kịch độc, chỉ cần có thất tình lục dục, thì nhất định sẽ chết, chỉ có người tuyệt tình tuyệt tính, mới có thể không có vấn đề gì với độc này… Độc này không có thuốc giải.”

Câu trả lời của Bùi Ngữ Hàm trong chớp mắt khiến cho bầu không khí trở nên trầm trọng.

Có điều nàng ta lại thay đổi lời nói, nói.

“Nhưng mà, tuy độc này không giải được, nhưng may mà ngươi dùng chính khí cuồn cuộn áp chế kịch độc.”

“Vừa rồi ta lại cho hắn ta dùng đan dược, cái mạng này, xem như tạm thời giữ được rồi.”

“Trong vòng bảy ngày, hắn ta sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.”

Câu trả lời này khiến cho Diệp Ninh lại lần nữa vừa kinh ngạc vui mừng, vừa lo lắng.

Đương nhiên vui mừng là vì Lưu Cẩn tạm thời không chết.

Nhưng mà sau bảy ngày thì sao?

“Muốn loại bỏ kịch độc trong người hắn ra, nhất định phải dùng vật thuần khiết nhất trong trời đất mới được, ví dụ như nước Thuần Dương.”

Nàng nhìn ánh mắt Diệp Ninh, nhàn nhạt nói.

“Nước Thuần Dương?”

Diệp Ninh mơ hồ.

“Nước Thuần Dương là vật trong truyền thuyết, nói rằng chí cương chí dương, do ánh sáng tinh khiết nhất của mặt trời ngưng tụ thành, vô cùng hiếm thấy, chỉ có Tiên Môn đứng đầu, mới có thể có mấy giọt.”

Cơ Minh Nguyệt lại biết thứ này, chỉ là thần tình của nàng ta tuyệt vọng.

Rất hiếm thấy, Tiên Môn không thể nào cứu Lưu Cẩn.

Nước Thuần Dương quá quý hiếm rồi.

Cho dù là người của mình xảy ra chuyện bọn họ cũng không nỡ dùng, huống hồ là người của kẻ địch.

“Vậy thì chẳng phải là hắn ta nhất định sẽ chết sao?”

Sắc mặt Diệp Ninh khó coi.

“Còn có một vật, cũng có thể cứu hắn ta.”

Bùi Ngữ Hàm lại đưa ra một khả năng.

“Hơn nữa vật này, ở trong kinh thành!”

Ỏ chính trong kinh thành.

Diệp Ninh và Cơ Minh Nguyệt nhìn nhau, đều nhìn được sự nghi hoặc trong mắt của đối phương.

“Trong kinh thành còn có cái gì có thể có thể so với nước Thuần Dương sao?”

Cơ Minh Nguyệt hỏi.

Nàng là Thiên Tử, nếu như có, nàng sao có thể không biết.

“Vật mà ta nói, đương nhiên không thể sánh ngang bằng được với nước Thuần Dương, nhưng đúng là có thể giải độc.”

Bùi Ngữ Hàm nhìn về phía Diệp Ninh, hỏi.

“Ngươi có biết cách nói quân tử không uống nước suối Đạo không?”

Diệp Ninh giật mình.

“Có ý gì?”

Bùi Ngữ Hàm nhẹ nhàng cười, nói.

“Vật giải độc, chính là nước suối Đạo.

Cơ Minh Nguyệt phản ứng lại, nói.

“Lẽ nào ngươi nói là nước suối Đạo trong Thánh Viện?”

Bùi Ngữ Hàm gật đầu, nói.

“Trong truyền thuyết thời kỳ thượng cổ, Thánh Nhân đang dạy học thì khát nước, cách đó không xa có một con suối, vì thế có đệ tử đi lấy về cho ông ấy, nhưng tên của con suối này lại là “Đạo” (đạo của đạo tặc, trộm), vì thế cho dù ông ấy có khát cũng không uống, nên người đời sau gọi là “không uống nước suối Đạo” thể hiện giữ vững tiết tháo, không làm ô uế hành vi của bản thân, nhưng lại không biết trên thực tế suối Đạo thật sự tồn tại.”

“Sau này Thánh Nhân thành lập Thánh Viện, đương nhiên suối Đạo cũng nằm ở trong phạm vi Thánh Viện.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!