Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 299: CHƯƠNG 299: QUÂN TỬ KHÔNG UỐNG NƯỚC SUỐI ĐẠO

Chương 299: Quân tử không uống nước suối Đạo

“Thánh Viện là nơi thai nghén của Nho đạo, từng xuất hiện Thánh Nhân, từng xuất hiện Á Thánh, Bán Thánh, cùng với vô số Đại Nho, bọn họ quanh năm đọc sách, trong Thánh Viện tràn ngập văn khí và chính khí cuồn cuộn, lâu dài, suối Đạo chịu ảnh hưởng, nên đã biến hóa, có linh tính, nước suối vô cùng thuần khiết. Tuy con suối này có dòng nước rất tốt, nhưng so với nước Thuần Dương là nhất định không so sánh được, nhưng nếu như muốn giải độc, chỉ cần vật thuần khiết nhất trong đất trời là được, không cần thiết phải trân quý như thế nào, nước suối Đạo đã đủ rồi.”

Nước suối đạo?

Diệp Ninh cũng không ngờ được còn có một câu chuyện như thế.

Có điều chuyện này đúng thật là rất hợp lý, ở thế gian này, người càng mạnh thì vật ở bên người, cũng càng dễ dàng sinh ra linh tính.

Loại địa phương giống như Thánh Viện, chính khí cuồn cuộn nồng đậm như thế, suối Đạo không ngừng bị ảnh hưởng trong vô số năm, sinh ra biến hóa, cũng là điều bình thường.

“Nếu như bệ hạ bằng lòng mở Thánh Viện, phái Diệp Ninh đi vào lấy nước, ta nghĩ rằng vị công công này còn có thể cứu được.”

Bùi Ngữ Hàm nói.

“Tuy nói muốn mở Thánh Viện một lần thì phải tiêu hao quốc vận, nhưng đương nhiên trẫm bằng lòng, trên thực tế lần trước, trẫm đã muốn đưa Diệp Ninh vào Thánh Viện rồi… Chỉ là Diệp đại nhân lại từ chối.”

Cơ Minh Nguyệt cười khổ.

Vòng một vòng, thế mà lại vòng về Thánh Viện.

Vậy thì quyền lựa chọn lại rơi vào trong tay Diệp Ninh.

Vì sao nói như thế?

Suối Đạo ở sâu trong Thánh Viện, không thể thông qua khảo nghiệm, không thể phát huy được chính khí cuồn cuộn, thì tuyệt đối không thể nào đi vào sâu trong Thánh Viện được.

Bây giờ Nho đạo đứt đoạn, toàn bộ Đại Chu chỉ có một mình quái thai như Diệp Ninh có chính khí cuồn cuộn.

Ngoại trừ hắn có thể đi Thánh Viện hoàn thành nhiệm vụ, thì còn có ai?

Chỉ là nếu như Diệp Ninh muốn đi, thì hắn đã sớm đi rồi.

Cơ Minh Nguyệt cũng không hiểu được nguyên nhân, nhưng Diệp Ninh đúng là rất bài xích Thánh Viện.

“Ta đồng ý!”

Đột nhiên Diệp Ninh mở miệng, trên mặt không hề có một thần sắc do dự nào.

“Vì sao?”

Cơ Minh Nguyệt rất kinh ngạc.

“Ta nói ta đồng ý đi Thánh Viện, ta sẽ lấy nước suối Đạo về.”

Diệp Ninh nhìn Lưu Cẩn, chắc chắn nói.

Không đi Thánh Viện, là bởi vì Diệp Ninh lo lắng một khi bản thân đi vào, không cẩn thận trở nên mạnh hơn thì thế nào?

Nơi truyền thừa của Nho đạo, nghe có vẻ rất nguy hiểm.

Bây giờ hắn cái gì cũng không làm, chính khí cuồn cuộn cũng vòng vào trong cơ thể, nếu như đi vào Thánh Viện, vậy thì còn lợi hại rồi?

Vạn nhất đi vào một chuyến, ta lại trở nên mạnh hơn, thì phải làm sao?

Đến lúc đó độ khó của việc tìm chết lại tăng thêm rất nhiều?

Nhưng có những lúc, mọi chuyện vẫn là nằm ngoài ý muốn.

Đại trượng phu có chuyện phải làm có chuyện không được làm, rõ ràng biết trên thế giới này người có thể cứu Lưu Cẩn chỉ có hắn, nếu như Diệp Ninh còn bởi vì sự ích kỷ của bản thân mà không đi Thánh Viện.

Vậy thì chính hắn cũng sẽ không tha thứ cho bản thân.

Lưu Cẩn chịu vì hắn bỏ ra hi sinh.

Đương nhiên hắn cũng sẽ nỗ lực vì Lưu Cẩn.

Hơn nữa, cái nơi quỷ quái như Thánh Viện ai biết được sẽ biến thành cái gì, nói không chừng cho dù đi vào, cũng sẽ không xảy ra điều gì ngoài ý muốn.

Vì thế, bất luận nghĩ như thế nào, chuyến đi Thánh Viện này, Diệp Ninh cũng đều phải đi.

“Nếu như Diệp khanh tình nguyện đi, vậy thì đương nhiên trẫm sẽ giúp đỡ hết sức.”

Cơ Minh Nguyệt lộ ra thần sắc vui mừng.

Đưa Diệp Ninh vào Thánh Viện, từ đến giờ vẫn luôn là nguyện vọng của nàng.

Vốn dĩ nàng đã tuyệt vòng rồi.

Không ngờ được trong bóng tối lại có hi vọng, thế mà lại có bước ngoặc.

“Lão Lưu còn có thời gian một ngày, ta nhất định phải nhanh chóng đi Thánh Viện, nhưng trước khi đi Thánh Viện, ta còn có một chuyện phải làm!”

Trong mắt Diệp Ninh lóe lên một tia sáng lạnh.

Thái Hậu còn chưa chết!

Hắn sẽ không quên thù hận này, càng sẽ không đợi đến sau này với ra tay báo thù.

Diệp Ninh tin chắc chắn một điều, đó chính là có thù lập tức phải báo!

Kéo dài quá lâu, dễ dàng xảy ra biến cố, bản thân còn khó chịu.

“Diệp khanh, chuyện này trẫm có thể cho ngươi một lời giải thích, nhưng Thái Hậu thật sự không thể chết ở trên tay của ngươi!”

Nụ cười trên mặt Cơ Minh Nguyệt cứng đờ, nàng nhìn Diệp Ninh, chậm rãi mà kiên định nói.

Một khi trên tay Diệp Ninh dính máu của Thái Hậu, không cần biết là bởi vì cái gì, nhất định sẽ trở thành tấm bia để người có tâm tư công kích.

“Ta không động thủ, lẽ nào bệ hạ có thể đại nghĩa diệt thân sao?”

Diệp Ninh cười lạnh.

Cổ nhân hay nói về luân lý cương thường, địa vị giống như Thái Hậu, gần như là vô địch, cho dù là làm sai chuyện, nhiều nhất cũng chỉ là giam lỏng quản thúc.

Ai có thể ra tay giết bà ta?

Hàn Vũ Đế hùng tài đại lược như thế, cũng chỉ có thể cố gắng đợi người già chết đi, lúc đó mới có thể có không gian thể hiện quyền uy sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!