Chương 300: Quân tử không uống nước suối Đạo (2)
“Chuyện này…”
Cơ Minh Nguyệt cười khổ.
“Ngươi có thể cho trẫm một chút thời gian, trẫm nhất định sẽ cho ngươi một lời giải thích.”
Đương nhiên Cơ Minh Nguyệt không thể nào hứa hẹn.
Loại thứ như luân lý cương thường, cũng trói buộc Thiên Tử.
Tiên Đế mất đi, Thái Hậu chính là mẫu hậu của nàng.
Con trai giết Thái Hậu…
Loại chuyện này nếu như nàng làm, có trời mới biết sẽ có hậu quả như thế nào.
Chỉ sợ rằng sáu nước sẽ cắn chặt việc này, điên cuồng nói đủ điều, để làm suy yếu danh tiếng của nàng đi.
Đến lúc đó, sợ rằng quốc vận cũng sẽ gặp nguy hiểm sụp đổ.
Vì thế, nàng không thể nào đồng ý.
Thái Hậu không thể chết, không thể chết ở trong tay Diệp Ninh, cũng không thể chết ở trong tay của nàng.
Nhưng tương lai có thể chậm rãi tính toán.
Ví dụ như sau nhiều năm, đợi mọi người quên chuyện này đi, đột nhiên nổ ra tin tức Thái Hậu đột ngột qua đời…
Chuyện đó cũng không phải không thể nào xảy ra đúng không?
Nhưng Diệp Ninh không đợi được lâu như thế.
Đối với chuyện này, hắn rất cố chấp…
Đúng vào lúc hai người tranh luận.
Trong Bách Phương Viên, lại có một người ở trong bụi hoa bò ra ngoài.
Không phải ai khác, mà chính là Huy Vương.
Tối hôm qua hắn với Diệp Ninh uống rượu suốt một đêm, ban ngày lại uống một mình, có thể không say sao?
Vừa mới say, là sảng khoái ngủ ở trong bụi hoa.
Huy Vương là một người không có cảm giác tồn tại gì cả.
Lại cộng thêm hắn lại không xuất hiện trước mắt mọi người, đến sảnh yến hội cũng không đi, chỉ là mượn danh nghĩa thọ yến của Thái hậu, đi ra ngoài hưởng gió một chút.
Vì thế nên khi toàn bộ Bách Phương Viên bị thắt chặt nghiêm ngặt, thế mà lại bỏ qua hắn.
Hắn vươn eo, mang theo mùi rượu lất phất, chậm rãi bước đi trên đường.
“Bản vương say một trận tỉnh lại, vì sao Diệp lão đệ còn chưa đi ra?”
Huy Vương tiện tuy ném cái bình rượu rỗng sang một bên, trong mắt lộ ra mấy phần vui vẻ.
Cả đời này của hắn, cũng không có bạn bè gì.
Cô độc là giai điệu chính trong cuộc sống của hắn.
Không ngờ được, thọ yến lần này của Thái Hậu, thế mà lại khiến hắn có được một người bạn chân thành.
Giao tình giữa người với người, chỉ quan tâm một điều chân thành.
Nhưng trên thế giới này, chân thành là một thứ rất hiếm gặp.
Sự chân thành của Diệp Ninh, hắn cảm nhận được sối, vì thế hắn cảm thấy rất quý giá.
Hơn nữa không chỉ là thể nghiệm được phương diện chân thành.
Đối với Huy Vương mà nói, tuy gặp phải đãi ngộ không công bằng, cả đời này của hắn đều hủy rồi, nhưng mà hắn vẫn như trước yêu quốc gia này sâu sắc, dù sao hắn cũng là hậu nhân của Thái Tổ, nếu như đến hoàng tộc cũng không yêu nước, vậy thì quốc gia này thật sự tiêu đời rồi.
Chính là bởi vì phần yêu nước này, hắn mới có thể ở trong tình huống chịu hết mọi sự ủy khuất, vẫn như trước giữ nguyên đạo làm thần tử, không đi ra khỏi vương phủ nửa bước.
Đáng tiếc, tuy yêu nước, nhưng hắn đã là một phế nhân rồi.
Hắn hiểu quá rõ, bản thân đã không còn làm được chuyện gì nữa.
Có tâm nhưng vô lực.
Vì thế hắn đã đem tất cả hy vọng của bản thân, ký thác hết lên người Diệp Ninh.
Hắn cảm thấy đất nước này bệnh rồi, Diệp Ninh chính là lương y duy nhất.
Đối với Đại Chu mà nói, Diệp Ninh quá quan trọng rồi.
Mà Diệp Ninh, cũng xứng đáng với hy vọng của tất cả mọi người.
Lúc trước Huy Vương không quen biết Diệp Ninh, vẫn tồn tại một chút nghi ngờ, bây giờ quen biết rồi, đã không còn một chút nào lo lắng nữa.
Nếu như đến Diệp Ninh cũng không thể nào cứu nước, vậy thì người khác nhất định cũng không được.
Trên mặt hắn nở nụ cười, đi trên đường.
Quốc gia có được một người lãnh đạo, hắn có được một người bạn tốt.
Đây là một ngày xứng đáng để vui mừng.
Nhưng rất nhanh, sự vui mừng của hắn đã tiêu tán.
Bởi vì hắn phát giác được bầu không khí không đúng.
Yên tĩnh!
Quá yên tĩnh rồi!
Bách Phương Viên không nên yên tĩnh như này mới đúng.
Huy Vương chau mày lại, hắn đi đến phương hướng nào đó.
“Hả! Tại sao lại còn có người?”
Các thủ vệ phát hiện Huy Vương, lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Toàn bộ Bắc Phương Viên đều bị phong tỏa rồi, thế mà bây giờ còn có một người đi ra, đây rõ ràng là sự thất trách của bọn họ.
“Ngươi là ai?”
Thủ vệ không biết Huy Vương.
Nhưng rất nhanh đã có người nhận ra quần áo của Huy Vương.
Đây là quần áo mà chỉ có thân vương mới được mặc.
Trong đầu hắn chuyển động rất nhanh, kéo đồng bạn của mình, sau đó nhanh chóng hành lễ.
“Bái kiến vương ga!”
Cho dù danh tiếng của Huy Vương có nhỏ như thế này, cũng là hoàng tộc.
Không phải là người mà mấy tiểu binh bọn họ có thể đắc tội được.
Đồng bạn cũng phản ứng lại, vô cùng lo sợ cúi đầu.
“Ở đây đã xảy ra chuyện gì?”
Huy Vương không có ý tính toán với bọn họ, mà là mở miệng hỏi.
Thật ra hắn đối với chuyện này cũng không phải quá để tâm.