Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 304: CHƯƠNG 304: TÁC DỤNG CỦA PHẾ VẬT

Chương 304: Tác dụng của phế vật

Trong tẩm cung của Thái Hậu.

Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ, toàn bộ các thái giám cung nữ đều đứng ở bên ngoài điện, đầu cúi thấp, thần sắc căng thẳng.

Bởi vì chủ tử nổi giận rất lớn.

Vừa mới quay về, đã đập hết toàn bộ những đồ vật trong cung có thể đập.

Chủ tử tức giận, những người làm nô tỳ như bọn họ, đương nhiên không dám lên tiếng khuyên, chỉ có thể đứng ở bên ngoài run rẩy.

Tính khí của Thái Hậu khó lường, thường xuyên nổi giận vô cớ, bọn họ đều quen rồi.

Nhưng tức giận giống như bây giờ, đúng thật là lần đầu tiên.

Trong tẩm cung.

Nến sáng choang, chiếu sáng “cung điện tăm tối”.

“Cái bóng” mà Phương Thanh Tuyết hóa thành lại lần nữa ngồi ở trên ghế.

Mà Thái Hậu đang ngoan ngoãn quỳ ở trên đất.

“Thật sự không ngờ được, như thế cũng không thể khiến hắn chết, vận khí hắn đúng thật là tốt!”

Phương Thanh Tuyết nghiến răng nghiến lợi, trong giọng nói truyền ra một cỗ oán hận thấu xương.

Nàng ta không tiếc dùng đến pháp thuật, tách một bộ phận thần hồn ra, đích thân đến kinh thành chủ trì chuyện này, chính là muốn báo thù rửa hận.

Kết quả thù cũng không báo được, ngược lại còn phải chịu sự sỉ nhục lớn.

Nàng ta nhớ đến cảnh tượng Diệp Ninh cầm kiếm chỉ thẳng vào mình.

Nàng ta càng là khó có thể quên được lời nói lạnh lùng của Cơ Minh Nguyệt bảo nàng ta câm miệng lại.

Cả đời này của nàng ta, trên cơ bản đều là sống ở Quần Ngọc Các, tư tưởng của nàng ta, quan niệm của nàng ta, đã sớm bị Tiên Môn đồng hóa rồi, nàng ta không cho rằng bản thân là người phàm, nàng ta cảm thấy vốn dĩ nên cao cao tại thượng.

Nhưng mà trong một ngày này, thế mà lại có người liên tục chống lại ý chí của nàng ta, khiến cho nàng ta không xuống được đài.

Đây là chuyện khiến cho nàng ta chưa bao giờ trải qua bất kỳ đả kích này, cảm nhận được sỉ nhục chưa từng có.

“Tiên tử không cần tức giận, Diệp Ninh là châu chấu sau thu, đã được định trước là không nhảy nhót được bao lâu!”

Thái Hậu an ủi nói.

Nhưng lại không nghĩ được lại dẫn lửa lên người mình, Phương Thanh Tuyết đang bị tức giận xông lên đầu tát một cái lên mặt Thái Hậu, đánh cho Thái Hậu ngã xuống đất, hai mà xưng vù.

để đọc thêm truyện khác nhắn tin Ẕạἰὁ 0*8*6*5*1*0*8*2*5*1

“Loại phế vật nhà ngươi, còn có mặt mũi nói, thân là Thái Hậu, đến Thiên Tử cũng không đặt ngươi vào trong mắt, ngươi nói xem ngươi còn có tác dụng gì? Trên đời này sao lại có loại phế nhân như ngươi vậy?”

Phương Thanh Tuyết tức giận mắng.

Đương nhiên nàng ta sẽ không cảm thấy bản thân mình sai, nàng ta cho rằng sai nhất định là thế giới này.

Bản thân phải chịu sỉ nhục, Thái Hậu nhất định cũng có trách nhiệm.

Nhưng rõ ràng Thái Hậu không nghĩ như thế.

Trong lòng bà ta chỉ có ủy khuất.

Bản thân làm gì rồi?

Rõ ràng ta cái gì cũng không làm mà!

Thân thể của ta vốn dĩ là ngươi dùng, ta căn bản không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, thế này mà ngươi cũng có thể đẩy trách nhiệm lên trên người ta?

Ngươi đây không phải là không có năng lực còn tức giận sao?

Đương nhiên, lời nói này bà ta không dám nói, bà ta chỉ có thể hèn mọn liên tục dập đầu, nói.

“Đều là lỗi lầm của ta, đều là lỗi lầm của ta, xin tiên tử bớt giận.”

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Phương Thanh Tuyết chính là người mà bà ta tuyệt đối không chọc vào được. Sự nghe lời của Thái Hậu, cũng coi như là làm cho tức giận của Phương Thanh Tuyết bớt đi không ít.

Nàng ta cười lạnh một tiếng, nói.

“Chuyện ngày hôm nay, vẫn chỉ là mới bắt đầu, còn xa mới kết thúc.”

“Cứ đợi đi, rồi sẽ có một ngày, các ngươi sẽ hối hận.”

“Cái gì mà Giám Chính Viện giám sát, cái gì là Thiên Tử Đại Chu, ngày tháng tốt đẹp của các ngươi không còn mấy ngày nữa!”

Việc mưu hại Diệp Ninh, xem như là hoàn toàn thất bại rồi.

Trái đắng này bất luận có tình nguyện hay không, đều chỉ có thể cứng rắn nuốt xuống.

Nhưng đúng như nàng ta nói, đây chỉ là mới bắt đầu.

Các tông của Tiên Môn đã đưa ra phản ứng, phái ra trưởng lão, đệ tử của môn phái, tạo thành một đoàn hỏi tội to lớn của Tiên Môn.

Mục tiêu chỉ có một, đi đến kinh thành, giết chết Diệp Ninh, sau đó mạnh mẽ đả kích hoàng thất Đại Chu!

Tuy Cơ Minh Nguyệt rất cố gắng che đậy, nhưng sự xuất hiện của Diệp Ninh, khiến cho nàng bị bức ép mấy làn lộ ra sức mạnh ở trong tay của mình, điều này đã làm dấy lên sự cảnh giác của Tiên Môn.

Lần này bọn họ đến, chính là tìm hiểu rõ, rốt cuộc Thiên Tử thật sự là hôn quân, hay là giả tạo.

Có điều, những điều này theo cái nhìn của Phương Thanh Tuyết đều không quan trọng.

Không cần biết Cơ Minh Nguyệt có phải là hôn quân hay không, Tiên Môn đều sẽ đến mất công một hồi.

Bọn họ làm ra động tĩnh lớn như thế, nhất định là muốn giẫm đạp uy vọng của hoàng thất Đại Chu vào trong cát bụi, bọn họ muốn phá vỡ tất cả lòng tin mà Diệp Ninh khó khăn lắm mới xây dựng lên và hi vọng mà hắn mang đến cho mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!