Chương 305: Tác dụng của phế vật (2)
Bọn họ sẽ không cho Đại Chu bất kỳ cơ hội hồi sinh nào.
Điểm này, Phương Thanh Tuyết rất tự tin.
Bây giờ Đại Chu căn bản không có sức mạnh này chống đối được với Tiên Môn, Tiên Môn vừa đến, cái gì mà Viện giám sát, nhất định sẽ sụp đổ.
“Tiên tử nói đúng, Đại Chu đã là hoa vàng ngày hôm qua rồi, sớm muộn gì cũng sẽ tiêu đời, thế gian chỉ có Tiên Môn có thể chí cao vô thượng.”
Thái Hậu vội vàng đến gần, lớn tiếng khen ngợi. Nếu như để người quen thuộc nhìn thấy, nhất định sẽ rất bất ngờ.
Thái Hậu từ trước đến nay tâm cao khí ngạo, từ lúc nào lại hèn mọn như thế rồi?
“Ngươi là Thái Hậu đương triều, ngươi nói xem cảnh tượng ngươi bây giờ giống như là một con chó quỳ ở trước mặt ta, nếu như bị Thiên Tử nhìn thấy, hắn ta sẽ có phản ứng như thế nào?”
Phương Thanh Tuyết giống như là đang cưng nựng một con chó nhỏ, xoa xoa đầu Thái Hậu, nghịch ngợm nói.
Từ trên người Thái Hậu, nàng ta có được cảm giác cao cao tại thượng quen thuộc.
Như thế này mới đúng.
Những người không phải là Tiên Môn, vốn dĩ nên hèn mọn cúi đầu xuống đất trước mặt nàng ta.
Đặc biệt là người có thân phận như Thái Hậu, càng khiến cho nàng ta có một cỗ cảm giác chà đạp tôn nghiêm của hoàng thất.
“Cái gì mà Thái Hậu đương triều, ta đã chịu đủ rồi, ta không muốn ở lại nơi này dù chỉ là một khắc, ta chỉ muốn đi theo tiên tử, nhanh chóng trở về gia tộc…”
Thái Hậu đối với thân phận của bản thân là chán ghét đến cực điểm.
Hoàng cung đối với bà ta mà nói chính là một cái lồng giam.
Bà ta đã sớm muốn rời đi rồi.
Vì để đạt được mục đích này, bà ta không tiếc bỏ ra tất cả mọi giá.
“Sớm biết như thế, lúc đầu sao cần như vậy?”
Phương Thanh Tuyết cười lạnh nói một tiếng.
“Lúc đầu tông môn tiêu phí sức lực lớn, cuối cùng ép bức Thiên Tử cưới ngươi làm Hậu, vốn dĩ ngươi nên gánh vác sứ mệnh quan trọng của mình, mị hoặc Thiên Tử, sinh ra con trai, cuối cùng chống đỡ nó lên ngôi vị, đạt được mục đích làm tan rã hoàng thất Đại Chu… Nhưng ngươi thì sao? Phạm phải loại sai lầm cấp thấp như thế, khiến cho Thiên Tử có một cái cớ, đoạn tuyệt quan hệ với ngươi!”
Nhắc đến chuyện này, cả mặt Thái Hậu đau khổ, nói.
“Ta lúc đó chỉ là nhất thời kích động.”
Phương Thanh Tuyết một chân đá bà ta ra.
“Nhất thời kích động! Nhất thời kích động này của ngươi, lại hủy hoại tất cả nỗ lực trước đó của tông môn, Bạch Vy ngươi là cái thứ gì? Sao ngươi không chết đi! Nếu như ta là người làm chủ mọi việc của tông môn, nhất định sẽ lột da ngươi của ngươi, khiến cho ngươi chịu đủ mọi giày vò mà chết!”
Đối mặt với sự tức giận của Phương Thanh Tuyết, đương nhiên Thái Hậu không dám có bất kỳ phản bác nào.
Chỉ có thể không ngừng dập đầu, cầu xin tha thứ.
Nhưng bởi vì nhớ đến chuyện này, tâm tình của Phương Thanh Tuyết trở nên rất không tốt.
Nếu như chuyện đó thật sự thành công, nói không chừng bây giờ Đại Chu đã diệt vong rồi.
Bản thân nàng ta sao có thể vì giết một Diệp Ninh nhỏ nhỏ, mà phí nhiều công sức như thế chứ?
Sau khi phát hiện ra, Phương Thanh Tuyết chậm rãi đứng dậy, đứng từ trên cao nhìn xuống, nói.
“Bây giờ đã không còn cơ hội giết Diệp Ninh nữa, xem ra phải đợi chân thân của ta đến đây, mới có thể giết hắn… Có điều nghĩ lại cũng tốt, đến lúc đó ta phải khiến cho hắn quỳ trước mặt ta ba ngày ba đêm, ta muốn người thiên hạ đều nhìn thấy, kết cục đắc tội với ta!”
Thái Hậu ngẩng đôi má sưng vù lên, nói.
“Tiên tử, lẽ nào người muốn rời đi?”
Bà ta nhanh chóng cảm giác được ý Phương Thanh Tuyết muốn rời đi.
“Chuyện này là đương nhiên, lần này ta đến đây, chỉ là một tia thần hồn, đương nhiên phải quay về bản thể.”
Phương Thanh Tuyết nói một cách đương nhiên.
Không có cơ hội giết Diệp Ninh nữa, nàng ta còn ở lại đây làm cái gì?
Nhưng Thái Hậu lại là cả người chấn động, tràn ngập mong đợi hỏi.
“Vậy ta thì sao?”
Phương Thanh Tuyết liếc mắt nhìn bà ta một cái kỳ quái, nói.
“Ngươi? Đương nhiên là ở trong tẩm cung của ngươi, tiếp tục làm Thái Hậu của ngươi.”
Nghe xong.
Cả mặt Thái Hậu đều là vẻ khó có thể tin được, sốt sắng nói.
“Tiên tử sao có thể như thế, rõ ràng người đã đồng ý với ta, ta giúp người làm việc, người dẫn ta về gia tộc!”
“Sao người có thể lừa gạt ta?”
“Tiên tử, cầu xin người nhất định phải đưa ta đi!”
Sở dĩ bà ta khom lưng uốn gối như thế, còn không phải chỉ là hy vọng Phương Thanh Tuyết đưa bà ta đi sao?
Kết quả thế mà Phương Thanh Tuyết lại thất hứa.
Trong chớp mắt tâm thái của bà ta sụp đổ rồi.
Sự thận trọng vừa rồi trong chớp mắt biến mất, cả người đều trở nên kích động.
“Ta là đồng ý với ngươi, sau khi chuyện thành công dẫn ngươi đi, nhưng mà chuyện này thành công chưa?”
Phương Thanh Tuyết đưa hai tay ra, nói: “Chuyện này không thành công, ta có lý do gì để đưa ngươi đi?”