Chương 306: Tác dụng của phế vật (3)
“Ngươi!”
Thái Hậu gấp gáp, người bùn còn có ba phần tức giận, huống hồ là bà ta.
Nhất thời muốn mở lớn miệng mắng.
Nhưng bà ta nhìn thấy ánh mắt lạng lùng của Phương Thanh Tuyết, lời nói ác độc đến bên miệng rồi lại cứng rằn nuốt vào trong bụng.
Chỉ có thể lại lần nữa van cầu.
“Tiên tử, người không thể như thế, người từng nói muốn đưa ta rời khỏi chỗ này, để cho ta quay trở về gia tộc.”
“Bây giờ ta đã đắc tội chết với Thiên Tử và Diệp Ninh rồi, nếu như ta không đi, ta còn sống thế nào?”
“Nếu như Diệp Ninh muốn giết ta, vậy thì ta nên làm thế nào? Cầu xin người, cầu xin người đừng vứt bỏ ta!”
Thái Hậu là thật sự sợ hãi.
Con người của Diệp Ninh, bây giờ bà ta đã có chút hiểu biết rồi.
Con người này căn bản chính là không có gì kiêng kỵ.
Hắn nói muốn giết người, vậy thì hắn nhất định sẽ làm.
Tuy bà ta xuất thân là gia tộc tu tiên, nhưng thực lực thấp kém, lại một mình sống ở trong cung, sao có thể đấu được với Diệp Ninh.
Cơ Minh Nguyệt rõ ràng là sẽ không đứng ở bên phía bà ta.
Phương Thanh Tuyết phủi phủi mông bỏ đi, bà ta sao còn có thể sống?
Nhưng mà Phương Thanh Tuyết lại là có phán đoán của bản thân, nàng ta nhàn nhạt nói.
“Ngươi yên tâm, ngươi có thân phận Thái Hậu, ai dám giết ngươi?”
“Nếu như Diệp Ninh giết ngươi, vậy thì hắn sẽ phạm phải tội lớn bằng trời.”
“Thanh danh của hắn sẽ phải chịu đả kích cực lớn, đến lúc đó toàn bộ Tiên Môn cùng với sáu nước, đều sẽ công kích hắn, trên triều đường hắn cũng không có đất đứng chân nữa, hắn không ngốc, hắn sẽ không giết ngươi.”
Lời nói thì là như thế, nhưng trong lòng Phương Thanh Tuyết lại nghĩ.
Diệp Ninh à Diệp Ninh, từ trước đến giờ ngươi lớn gan, ngươi nhất định phải giết bà ta!
Không sai, nàng ta cầu không được Thái Hậu sẽ chết ở trong tay Diệp Ninh.
Giám Chính Viện giám sát giết Thái Hậu đương triều, tin tức bùng nổ này truyền ra ngoài, đây có thể nói là câu chuyện kỳ lạ nhất từ khi Đại Chu lập quốc đến nay.
Nếu như thật sự xảy ra, nhất định là chấn động trời đất.
Hơn nữa cho dù Cơ Minh Nguyệt muốn bảo vệ, cũng không thể nào bảo vệ được, bởi vì hắn ta đường đường Thiên Tử, dùng một người giết mẫu hậu của mình, trên dưới triều đường sẽ nghị luận hắn ta như thế nào?
Trong sử sách sẽ viết hắn ta như thế nào?
Bây giờ danh tiếng của Diệp Ninh truyền khắp thiên hạ, danh tiếng của hắn đưa đến vô số hy vọng cho người khác.
Nhưng nếu như làm chuyện này, danh tiếng của hắn nhất định sẽ có khuyết điểm.
Đương hiên, có lẽ trước khi thân bại danh liệt, nói không chừng Diệp Ninh đã chết rồi.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến quyết định hiện tại của Phương Thanh Tuyết.
Còn cờ đã bị phế như Thái Hậu, nếu như có thể tạo thành loại hậu quả này, vậy thì cũng xem như là phế vật cũng có tác dụng.
“Không đâu, người nói không đúng, hắn nhất định sẽ giết ta, hắn nhất định sẽ làm thế…”
Nhưng Thái Hậu không ngốc, bà ta không thể nào lấy tính mạng của bản thân ra làm trò đùa.
“Ta nói rồi, hắn không dám, ngươi cần gì phải bận tâm? Tiên Đế đã mất, bây giờ ngươi chính là người có bối phận cao nhất trong hoàng thất, Thiên Tử cũng không đụng được vào ngươi, huống hồ là Diệp Ninh? Ngươi…”
Pương Thanh Tuyết rất mất kiên nhẫn, đang muốn tùy tiện nói mấy câu đuổi Thái Hậu đi.
Nhưng đúng vào lúc này, bên ngoài bất ngờ truyền đến tiếng tranh cãi.
“Người đến là ai?”
Đây là thị vệ của tẩm cung Thái Hậu.
“Tông Chính Cơ thị, Đại Chu Huy Vương, Cơ Thừa Đạo!”
Một giọng nói lạnh lùng truyền đến.
“Cơ Thừa Đạo? Huy Vương?”
Thái Hậu tạm dừng cuộc tranh luận với Phương Thanh Tuyết, lộ ra thần sắc nghi hoặc.
“Hắn ta là ai?”
Phương Thanh Tuyết hỏi.
Nàng ta đúng thật là không biết Huy Vương là ai.
Tuy Huy Vương là bị Quần Ngọc Các làm hại, nhưng lúc đó nàng ta còn chưa ra đời…
Về sau Quần Ngọc Các cũng không có người nào nhắc đến chuyện này, một là chuyện này cũng không có cái gì vinh quang mà nhắc lại, hai là Huy Vương chỉ là một nhân vật nhỏ, đồng thời còn là một nhân vật nhỏ đã bị phế bỏ mà thôi.
Vì thế, Phương Thanh Tuyết vẫn luôn không biết kinh thành còn có một người thân vương như Huy Vương.
“Hắn ta là hoàng thúc của Thiên Tử.”
Thái Hậu nhắc đến đây, trong thần sắc có chút oán hận.
“Chỉ là một con kiến mà thôi, hắn ta đến đây làm cái gì?”
Phương Thanh Tuyết không chú ý đến ánh mắt của Thái Hậu, lãnh đạm nói.
“Ta không biết.”
Cả mặt Thái Hậu mơ hồ.
Bà ta sao có thể biết được mục đích đến đây của Huy Vương.
“Ta ra ngoài xem xem.”
Bà ta đứng dậy, đơn giản dùng chút nước lau mặt, ít nhất là lau sạch nước mắt đi.
Nhưng bên má sưng vù, chỉ một lúc là nhất định không khỏi được.
Nhưng lúc này đã vào đêm rồi, sắc trời tối tăm, chỉ cần không nhìn kỹ, chưa chắc đã nhìn ra được.
Bà ta đẩy cửa, sau đó ngây người.
“Cơ Thừa Đạo, ngươi muốn làm cái gì?”
Thái Hậu lớn tiếng chất vấn.
“Làm cái gì?”