Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 311: CHƯƠNG 311: HẮN, MỆT RỒI (2)

Chương 311: Hắn, mệt rồi (2)

“Hoàng thúc, những điều người nói là thật?”

Giọng nói của Cơ Minh Nguyệt run rẩy.

Vụ bê bối lớn này, đã đả kích tam quan của nàng.

“Là thật thì lại thế nào?”

Cả mặt Thái Hậu đều là máu tươi, nhưng mà lại càng thêm điên cuồng.

“Ngươi có biết, sau đó đã xảy ra chuyện gì không?”

“Ha ha ha, Tiên Đế là đồ bỏ đi, hắn ta biết chuyện này, nhưng mà hắn ta lại kiêng dè bối cảnh Tiên Môn của ta, thậm chí hắn ta còn không dám giết ta!”

“Ngược lại là Huy Vương đi báo tin, lại bị giam lỏng, bị hạ độc, bị coi là kẻ điên!”

“Ha ha ha…”

Thái Hậu cười điên cuồng, trong giọng nói tràn ngập sự khinh miệt.

Loại khinh miệt này, đã tồn tại ngay từ lúc bà ta đi vào hoàng cung.

Bà ta căn bản coi thường Tiên Đế.

Đó là kẻ nhu nhược, một kẻ phế vật không dám lớn tiếng ở trước mặt Tiên Môn.

Hắn ta cũng xứng làm Thiên Tử?

Càng hiểu rõ, Thái Hậu lại càng thêm khinh thường.

Vì thế thuận theo thời gian trôi đi, trong lòng bà ta dần dần tích lũy oán khí với tư cách là một nữ nhân.

Không có nữ nhân nào hy vọng người nam nhân ở bản thân là người như thế.

Nhưng bà ta không có sự lựa chọn, bởi vì bà ta là người được Tiên Môn lựa chọn, bà ta còn phải gánh vác sứ mệnh của bản thân.

Vì thế, bà ta là người tâm cao khí ngạo, cả ngày sống khó khăn.

Bà ta không muốn đối mặt với lão nam nhân mà bản thân coi thường.

Sau đó, ngày hôm đó, bà ta gặp người quen của mình.

Đó là nam tử mà trước khi vào hoàng cung, đã từng thề non hẹn biển với mình.

Đáng tiếc, nhiệm vụ đến bất ngờ của Tiên Môn, khiến cho giữa bọn họ được định trước là không có kết quả.

Nhưng người tình cũ gặp nhau, nhất định là châm củi khô đốt lửa.

Thái Hậu đã tâm sự tất cả nỗi oán hận trong lòng của bản thân với đối phương…

Nhưng mà bà ta không ngờ được, cảnh tượng này lại bị Huy Vương vạch trần.

Chính là bởi vì Huy Vương vạch trần, mới thay đổi vận mệnh của bà ta.

Quan hệ giữa bà ta và Tiên Đế nứt vỡ.

Nhiệm vụ của Tiên Môn cũng thất bại.

Bà ta bị trục xuất ra khỏi gia tộc, giống như cô hồn dã quỷ, bị vứt ở trong hoàng cung.

Chuyện này, đã tạo ra hai bi kịch.

Bây giờ bà ta nghĩ lại, cũng chỉ là muốn cười.

“Thế mà lại là như thế…”

Cơ Minh Nguyệt biết được nội tình năm đó đã chịu đả kích rất lớn.

Hình tượng phụ hoàng trong lòng nàng, trong chớp mắt vỡ nát.

Trước mắt nàng tối sầm, thân thể loạng choạng, tiếp theo đó là vô thức ngã vào trên người Diệp Ninh.

Diệp Ninh một tay đỡ lấy nàng, sau đó nhìn về phía Huy Vương.

Ánh mắt của hắn vô cùng ôn hòa.

“Cơ huynh, đó đều là chuyện của quá khứ rồi, bây giờ tiện nhân này đã sắp chết, mọi chuyện cũng có kết thúc, ta vẫn đợi huynh, cùng uống rượu với ta.”

Diệp Ninh nói.

“Huynh quên rồi sao, ta đã nói với huynh, lần tiếp theo ta mời huynh.”

Diệp Ninh không quan tâm những chuyện của quá khứ.

Cho dù những chuyện đó nghe thấy là giật mình.

Hắn chỉ quan tâm an nguy của Huy Vương.

Ánh mắt của Huy Vương khẽ động, liếm liếm đôi môi khô bứt của mình, nói.

“Lần say với ngươi ngày hôm qua, là chuyện vui nhất cuộc đời này của ta, không thể uống lần rượu mà ngươi mắc nợ ta, là nuối tiếc lớn nhất đời này của ta.”

Khóe miệng, trong mắt, trong tai của hắn ta, toàn bộ đều chảy ra máu tươi màu đen.

Kinh mạch của cả người hắn ta đều đang dãy giụa, giống như là muốn xuyên thủng da thịt.

Đây là kịch độc đang phát tác.

Bởi vì hắn ta đã nói chuyện bản thân không nên nói, bí mật này không được thấy ánh sáng, một khi nói ra, hắn ta sẽ chết.

Nhưng hắn ta vẫn là nói rồi.

Hắn ta không muốn gánh vác bí mật này nữa.

Hắn, mệt rồi.

“Diệp lão đệ, ta mệt rồi, ngươi cũng biết, bao nhiêu năm nay, ta mệt mỏi như thế nào, bây giờ, cuối cùng ta cũng được giải thoát rồi…”

Hắn ta đưa tay ra xa, khóe miệng nở nụ cười.

“Đây là chuyện duy nhất ta có thể làm.”

“Bệ hạ, Diệp lão đệ, các ngươi phải nhớ kỹ.”

“Bắt đầu từ ngày hôm nay, hoàng thất sẽ không còn bất kỳ cản trở nào nữa, các ngươi yên tâm làm chuyện của mình đi, ta sẽ ở dưới suối vàng nhìn các ngươi!”

Hắn ta dùng lực ném kiếm Thái A ra ngoài.

Sau đó cười lớn một tiếng rồi lao vào trong biển lửa.

Ánh lửa cắn nuốt tất cả.

Tất cả mọi người đều chấn động nhìn cảnh tượng này.

Ngọn lửa cháy hừng hực ở trong hoàng cung này, trở thành ký ức cả cuộc đời này bọn họ đều không thể nào quên được.

Một đạo khói đen, từ trong biển lửa bay ra, lao thẳng vào một khóc khuất bí ẩn, dường như là muốn trốn thoát khỏi hiện trường.

Nhưng mà có một người đã để mắt đến nó.

Chính là Bùi Ngữ Hàm.

Khóe miệng nàng lộ ra nụ cười khinh thường, thân hình lóe một cái, trong nháy mắt đã đến sát trước mặt luồng khí mày đen đang chuẩn bị chạy trốn.

Một chân, giẫm lên trên, khiến chốn không động đậy được.

“Đã vào rồi, mà còn muốn đi?”

Bùi Ngữ Hàm cười lạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!