Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 312: CHƯƠNG 312: PHƯƠNG THỨC MỞ RA KHÁC

Chương 312: Phương thức mở ra khác

Cuối cùng lửa cũng dược dập tắt.

Điều động một số lượng lớn người đến, dùng hết toàn lực dập lửa.

Có lẽ là ông trời cũng cố chấp muốn che đậy tội ác trong trời đất.

Đột nhiên trời bắt đầu mưa to.

Trận mưa này đến một cách vô cớ, không có bất kỳ dấu hiệu gì, những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống, đập xuống dưới đất, phát ra âm thanh lộp bộp.

Mưa to kèm theo gió lớn, trong kinh thành, các bách tính bận rộn đóng cửa.

Gió lớn thổi quét ngang các con phố.

Mưa càng ngày càng lớn, một lát sau, giống như là có người cầm chậu nước từ trên trời đổ nước xuống dưới vậy.

Nhưng bất luận là Cơ Minh Nguyệt hay là Diệp Ninh, đều không có ý định rời đi.

Người trước mất đi hai người thân nhất cuối cùng trên thế giới này, lại nghe được bí mật liên quan đến phụ hoàng của mình, vẫn còn đắm chìm trong sự đau buồn và bàng hoàng.

Khó mà tự giải thoát.

Người sau lại là choáng váng.

Diệp Ninh mất đi một người bạn, tuy tính tới tính lui, thời gian quen biết người bạn này còn chưa đến hai ngày.

Nhưng mà tình bạn bao nhiêu từ trước đến nay không phải là dùng thời gian để đo lường.

Huy Vương đi rồi, Diệp Ninh có đau buồn không?

Đương nhiên là đau buồn.

Nhưng lại không đau buồn giống như tưởng tượng.

Bởi vì Huy Vương nói đúng.

Hắn ta quá khổ rồi, cả đời này của hắn ta sống quá mệt rồi, mỗi ngày đều ôm lấy sự dày vò.

Hắn ta có thể sống đến bây giờ, hoàn toàn là dựa vào một hơi thở.

Đây vốn dĩ chính là kỳ tích.

Có lẽ đối với hắn ta mà nói, chết đúng là một loại giải thoát.

Đặc biệt là trước khi chết, hắn ta còn giết được Thái Hậu, cũng xem như là thỏa mãn được một phần tâm nguyện.

Nhưng Diệp Ninh lại cảm thấy áp lực.

Sự hi sinh của Huy Vương, khiến cho Diệp Ninh cảm thấy mạng của bản thân, không còn đơn thuần là sống vì bản thân nữa.

Bởi vì hắn còn gánh vác hy vọng của Huy Vương.

“Cơ huynh, huynh đúng thật là khiến người khác đau đầu.”

Diệp Ninh tự lẩm bẩm.

Thi thể của Huy Vương được đưa ra ngoài, tuy đã trở thành than đen, nhưng ít nhất thi thể vẫn còn xem như nguyên vẹn.

Thái Hậu thì thảm rồi.

Ngay cả người và cột, đều trở thành tro tàn.

Thỉnh thoảng phát hiện một chút xác, nhưng cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Cuối cùng trò cười này cũng kết thúc.

Sau khi tất cả bình tĩnh, mọi người đến ngự thư phòng.

Ai cũng không ngờ được, mọi chuyện sẽ dùng loại phương thức này để kết thúc.

Từ lúc Lưu Cẩn trúng độc, đến Huy Vương và Thái Hậu đồng quy vu tận, tất cả những điều này giống như một giấc mơ vậy.

Hoang đường mà lại chân thật.

Trong ngự thư phòng, ai cũng không liên tiếng nói chuyện.

Chủ yếu là hai người Cơ Minh Nguyệt và Diệp Ninh không muốn nói, đương nhiên những người khác cũng không thể mở miệng.

Qua một tuần hương, cuối cùng Cơ Minh Nguyệt cũng lên tiếng.

“Các ngươi nói, phụ hoàng thật sự giống như bọn họ nói, là loại người đó sao?”

Trong giọng nói của Cơ Minh Nguyệt có một sự yếu đuối.

Hôm nay nàng mới là người chịu đả kích nặng nề nhất.

Không chỉ hoàn toàn biến thành cô gia quả nhân, người phụ thân ở trong lòng nàng vẫn luôn là ánh mặt trời đó, cũng biến thành người xa lạ.

Thậm chí nàng còn không biết được nên hình dung như thế nào.

Máu lạnh.

Độc ác.

Nhu nhược.

Vô dụng.

Tóm lại chỉ trong chớp mắt nàng nghĩ đến rất nhiều thứ, cuối cùng thật sự là khó mà nói hết, chỉ có thể dùng “loại người đó” để thay thế.

Đối với chuyện này, không có người nào dám tiếp lời.

Cũng chỉ có Diệp Ninh, sau một lúc, đưa ra câu trả lời.

“Nhìn từ góc độ nào đó, Tiên Đế đúng thật không phải là một Hoàng đế tốt.”

Diệp Ninh đưa ra đánh giá rất phù hợp.

Trên thực rế nếu như không phải là suy nghĩ đến tâm tình lúc này của Cơ Minh Nguyệt, từ ngữ của hắn tuyệt đối không “nho nhã” như thế.

Tiên Đế rõ ràng là một hôn quân lớn!

Sáu nước trỗi dậy, trong đó có ba nước ở trong thời kỳ Tiên Đế được phân đất phong vương.

Nếu như hắn cứng rắn hơn một chút, Đại Chu cũng không đến mức như bây giờ.

Ở nhân gian, bia miệng của Tiên Đế rất tệ.

Sau khi biết chuyện của Huy Vương, thì càng không cần nói nữa.

“Trẫm biết rồi.”

Cơ Minh Nguyệt thở dài một tiếng, nói.

“Trẫm chỉ là không ngờ được, phụ hoàng lại tồi tệ như thế.”

Nàng nhớ đến vận mệnh bi thảm của Huy Vương, bản thân còn cảm nhận được đau lòng.

Tại sao phụ hoàng lại nhẫn tâm như thế?

“Có lẽ Tiên Đế cũng không bình thường như vậy, tuy ông ta nhu nhược, lạnh lùng một chút, nhưng cũng không hoàn toàn là một kẻ ngốc.”

Đột nhiên Bùi Ngữ Hàm mở miệng, góc độ nhận xét của nàng ta rất kỳ lạ.

“Ví dụ như chuyện của Thái Hậu, cách xử lý của ông ta, vốn dĩ không có sai lầm gì.”

Cách nói này rất kinh người. Cơ Minh Nguyệt chau mày.

“Không có sai lầm.”

Buông thả Thái Hậu, trừng phạt Huy Vương, thế mà chuyện này còn không gọi là sai lầm?

“Trẻ nhỏ mới nhìn đúng sai, người trưởng thành chỉ nhìn lợi ích, ngoài bề mặt, Tiên Đế là làm sai, nhưng trên thực tế kết hợp với tình hình lúc đó, lại không hoàn toàn là như vậy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!