Chương 314: Phương thức mở ra khác (3)
Nhưng nghe nàng ta nói như thế, tâm tình của Cơ Minh Nguyệt lại tốt hơn một chút.
Nàng nghĩ nghĩ, đưa ra kết luận cho chuyện này.
“Truyền chỉ, chuyện tối ngày hôm nay, tất cả mọi người đều không được truyền ra ngoài, chỉ nói với bên ngoài là tẩm cung của Thái Hậu bị cháy, Huy Vương dập lửa không cẩn thận bị cuốn vào bên trong… Hạ táng cho hoàng thúc, dùng lễ nghĩa của thân vương, trẫm sẽ đích thân chủ trì, còn về Thái Hậu, muộn hơn một chút, cũng lập một y quan, rồi chôn cất.”
Mọi người lần lượt hành lễ.
“Tuân chỉ.”
Chuyện tối ngày hôm nay người tham dự không ít, nhưng thật ra vẫn còn xem như ổn thỏa.
Người của Viện giám sát là sẽ không nói lung tung. Diệp Ninh và Cơ Minh Nguyệt thì không cần phải nói.
Bùi Ngữ Hàm thì cũng không giống là một người không kín miệng.
Còn về những người bảo vệ kia, là không cần lo lắng nhất, bọn họ luôn bảo vệ từ đường của vương triều, sẽ không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
Đương nhiên, cho dù là như thế, thiên hạ không có bức tường nào không có gió lọt, chuyện lớn như thế, đã được định trước là sẽ bị truyền ra ngoài.
Không khó để tưởng tượng, bên ngoài nhất định là lời đồn thịnh hành.
Diệp Ninh dẫn theo mọi người rời khỏi hoàng cung.
Trên đường đi, Ngụy Văn Thông không nhịn được phàn nàn một câu.
“Rõ ràng là đến chúc thọ, kết quả chuyện hỉ biến thành chuyện tang.”
Chuyện này nghe có vẻ đúng thật là có chút lạ lùng.
Một người là Thái Hậu, một người là thân vương, hai nhân vật lớn như thế, mà cứ như vậy chết rồi.
Nếu như không phải là tận mắt nhìn thấy, thật sự là khó mà tưởng tượng được.
“Chuyện hỉ chuyện tang đều không quan trọng, ta chỉ là cảm thấy đáng tiếc cho Huy Vương, huynh ấy không nên có loại vận mệnh như thế.”
Diệp Ninh nắm chặt tay.
Đối với Tiên Môn, cảm quan chỉnh thể của hắn nhất định là rất tệ.
Nhưng lúc trước còn chưa đến mức độ thù hận.
Nhưng mà bây giờ, Quần Ngọc Các lại trở thành thế lực mà hắn thù hận.
Nếu như có cơ hội, hắn sẽ tính món nợ này với Quần Ngọc Các.
“Nếu như ngươi rất thù hận Tiên Môn, ở chỗ của ta đúng thật là có một thứ đồ chơi, có lẽ có thể khiến ngươi bớt giận.”
Đột nhiên Bùi Ngữ Hàm lên tiếng nói.
Nàng ta lấy ra một cái bình, cái bình trong suốt, thế mà bên trong lại có một nữ nhân đã được thu nhỏ vô số lần.
“Đây là…”
Diệp Ninh sững sờ.
“Phương Thanh Tuyết.”
Bùi Ngữ Hàm nhàn nhạt nói.
Câu trả lời của Bùi Ngữ Hàm khiến cho mọi người không ngờ được.
Nhưng rất nhanh nàng ta đã bổ sung thêm.
“Chuẩn xác mà nói, là một tia thần hồn của Phương Thanh Tuyết.”
Mọi người đồng loạt nhìn vào trong bình, trong mắt lộ ra thần sắc kỳ quái.
Viện giám sát.
Trong phòng yên tĩnh, Diệp Ninh cầm lấy cái bình nghịch nghịch, nói.
“Cũng chính là nói, Thái Hậu chỉ là một con cờ, những chuyện này đều là nàng ta thao túng?”
Sự xuất hiện của Phương Thanh Tuyết, khiến cho rất nhiều chuyện đều có được đáp án.
Diệp Ninh không khó để đoán ra chân tướng của mọi việc.
“Chuyện này hay là ngươi hỏi nàng ta.”
Bùi Ngữ Hàm búng ngón tay, phong ấn miệng bình được hóa giải, truyền ra giọng nói lạnh lùng của Phương Thanh Tuyết.
“Các ngươi muốn cái gì?”
Từ sự chấn kinh lúc đầu bị bắt được, đến bây giờ đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.
Đây cũng không phải là tố chất tâm lý của nàng ta tốt như thế nào.
Mà là dù sao cũng không phải là chân thân của nàng ta đến đây, chỉ là một tia thần hồn mà thôi, cho dù là bị tổn hại ở đây, thì cũng có ảnh hưởng gì chứ?
Nhiều nhất chỉ là bị thương một chút mà thôi.
Nếu như là chân thân bị bắt, nhất định nàng ta sẽ không bình tĩnh như thế.
“Thật sự không ngờ được, thế mà chúng ta lại gặp mặt nhanh như vậy.”
Diệp Ninh vui đùa nhìn nàng ta, nói.
“Phương tiên tử đến kinh thành, tại sao lại không gặp mặt ta một chút, nên để cho ta làm tròn bổn phận của chủ nhà mới đúng.”
Phương Thanh Tuyết cười lạnh một tiếng, trong đôi mắt không hề che giấu hận ý một chút nào.
“Ngày tháng còn dài, rồi sẽ có lúc để cho người làm tròn trách nhiệm của chủ nhà.”
Lần này tuy nàng ta thất bại rồi, nhưng nàng ta sẽ rất sớm trở lại.
Bây giờ thậm chí nàng ta đã đang ở trên đường rồi.
Vì thế nàng ta nhìn Diệp Ninh, giống như là nhìn một người sắp chết vậy.
“Xem ra nàng ta rất tự tin.”
Diệp Ninh nhàn nhạt nói.
“Đương nhiên rồi, nữ nhân của Quần Ngọc Các, từ trước đến giờ vẫn luôn rất tự tin.”
Bùi Ngữ Hàm uể oải đi theo, những đường cong trên cơ thể phát ra mị lực kinh người, chậm rãi nói.
Nhất định là nàng đã giao thủ rất nhiều lần với Quần Ngọc Các, mỗi lần nhắc đến Quần Ngọc Các, ngoài lời trong lời đều có một cảm giác chế giễu.
“Các hạ là ai?”
Phương Thanh Tuyết nhìn Bùi Ngữ Hàm, chau mày lại.
Đối với Diệp Ninh, từ trước đến giờ nàng ta đều không để vào trong mắt.
Tuy lần nào cũng đụng phải bức tường, nhưng mà sự kiêu ngạo ở trong lòng chưa bao giờ thay đổi một chút nào.