Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 315: CHƯƠNG 315: LỄ VẬT NHỎ CỦA BÙI NGỮ HÀM

Chương 315: Lễ vật nhỏ của Bùi Ngữ Hàm

Nhưng mà Bùi Ngữ Hàm, lại khiến cho nàng ta có một loại cảm giác sợ hãi.

Nữ nhân này quá mạnh rồi.

Không chỉ sắc bén cảm nhận được sự tồn tại của nàng ta, càng là rất nhẹ nhàng dùng một chân đã đạp nàng ta xuống.

Thậm chí Phương Thanh Tuyết còn hoài nghi, Bùi Ngữ Hàm có phải là sự tồn tại còn mạnh hơn so với sư tôn của nàng ta hay không.

Bên người Diệp Ninh, từ lúc nào lại xuất hiện một cường giả như thế?

Nàng ta muốn tìm hiểu rõ nội tình của Bùi Ngữ Hàm, để dễ truyền tin về, có thể để cho người phòng bị cho tốt.

Nhưng mà một chút tâm tư đó của nàng ta, Bùi Ngữ Hàm chỉ liếc mắt đã nhìn thấy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, nói.

“Thế nào? Muốn thăm dò nội tình của ta sao?”

“Tin tưởng ta, ngươi không làm được.”

“Cho dù ta nói cho ngươi biết, ngươi cũng chỉ là một tia thần hồn mà thôi, ngươi cản bản không thể nào truyền tin tức về cho bản thể.”

Rất rõ ràng, bắt được một tia thần hồn này của Phương Thanh Thuyết, là không thể nào thả cho nàng ta quay về.

Nghe xong, Phương Thanh Tuyết liên tục cười lạnh, nói.

“Vậy cũng không sao, trái phải chẳng qua chỉ là một tia thần hồn mà thôi, ta chịu được tổn thất này, đợi chân thân của ta đến đây, rốt cuộc ngươi là phẩm chất gì, vừa nhìn là biết!”

Nàng ta rất tự tin.

Bởi vì lần này cùng đi với nàng ta, là đệ tử tinh anh của các Tiên Môn lớn, còn có một phần trưởng lão đi theo làm người bảo vệ.

Đây là một đội ngũ mạnh mẽ như thế nào.

Tiên Môn tổ chức một đội ngũ lớn như thế, chính là muốn một lần đánh đổ những người phản kháng ở trong kinh thành, sau đó dùng một cuộc thanh trừng đẫm máu, hủy sạch sẽ toàn bộ niềm tin mà Diệp Ninh khó khăn lắm mới xây dựng lên được.

Bùi Ngữ Hàm có mạnh hơn nữa, dám đứng chặn ở trước mặt, cũng sẽ bị nghiền nát.

“Nhìn xem, nàng ta còn uy hiếp ta nữa.”

Bùi Ngữ Hàm mỉm cười nhìn Diệp Ninh.

Đối với một chút uy hiếp này của Phương Thanh Tuyết, nàng là không để vào trong mắt.

Diệp Ninh gật gật đầu, nói.

“Có cách gì khiến cho nàng ta chịu một chút đau đớn không.”

Nữ nhân Phương Thanh Tuyết này, tâm địa độc ác, lần phiền phức này, chính là do nàng ta gây ra.

Cho dù bây giờ không giết đượcnàng ta, Diệp Ninh cũng không muốn để cho nàng ta trải qua quá thoải mái.

Hắn tin tướng có lẽ Bùi Ngữ Hàm sẽ có vô số thủ đoạn để dày vò người khác.

Nhưng không đợi Bùi Ngữ Hàm nói gì, Phương Thanh Tuyết lại mở miệng trước, trong giọng nói của nàng ta chứa đựng sự kiên quyết.

“Chỉ dựa vào các ngươi, mà cũng muốn nắn bóp ta?”

Trong đôi mắt nàng ta tràn ngập vẻ mỉa mai.

Vốn dĩ là thân thể có thể nhìn được rõ ràng, trong chớp mắt đã mờ đi rất nhiều.

Một luồng khí đen, đang từ trên người nàng ta tiêu tán ra ngoài.

Đây là muốn tự chém thần hồn!

“Cũng là có chút mạnh bạo, có điều, cho dù là ngươi tráng sĩ bẻ tay, ở trước mặt ta cũng không có tác dụng gì, ta tặng ngươi một lễ vật nhỏ, chắc rằng ngươi sẽ thích.”

Bùi Ngữ Hàm làm một đạo ấn quyết.

Một luồng sáng đen bùng lên, dung nhập vào trong thần hồn.

Dù sao thần hồn cũng là một bộ phận cơ thể Phương Thanh Tuyết tách ra, cho dù giết chết thần hồn không thể nào mang lại quá nhiều ảnh hưởng cho Phương Thanh Tuyết, nhưng có một chuyện không thể phủ nhận, đó là giữa hai bên vẫn là có mối liên hệ sâu sắc.

Dù sao vốn dĩ bọn chúng chính là một thể.

Thuận theo mối liên hệ này, những chuyện có thể làm được thì nhiều rồi.

Nếu như Bùi Ngữ Hàm muốn, thậm chí nàng có thể trực tiếp thông qua mối liên hệ này, mà giết chết bản thể của Phương Thanh Tuyết.

Nhưng nàng không làm như thế.

Bởi vì Phương Thanh Tuyết không hề quan trọng, nàng ta chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi.

Giết chết nàng ta, ngoại trừ khiến cho Tiên Môn nâng cao cảnh giác, thì không hề có bất kỳ chỗ tốt nào.

Có điều Bùi Ngữ Hàm cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Phương Thanh Tuyết như thế.

Khóe miệng nàng lộ ra nụ cười trêu ghẹo.

“Lễ vật nhỏ” này chắc rằng sẽ khiến cho biểu cảm của Phương Thanh Tuyết trở nên rất đặc sắc.

Sau khi xử lý chuyện của Phương Thanh Tuyết, Bùi Ngữ Hàm nói.

“Từ trong lời nói vừa rồi của Phương Thanh Tuyết không khó để đoán ra, Tiên Môn đã ở trên đường đến rồi, thời gian của ngươi không còn nhiều nữa.”

Diệp Ninh gật gật đầu, thần sắc có chút ngưng trọng.

Tiên Môn sắp đến rồi.

Mà hắn, nhất định phải vào lúc trước khi Tiên Môn đến đây, đi vào trong Thánh Viện trước tìm được nước suối Đạo, cứu Lưu Cẩn.

Tiếp sau đó mới đi ứng phó với Tiên Môn.

“Lần này Tiên Môn nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ta, bọn chúng lần này là làm thật rồi.”

Trong lòng Diệp Ninh tính toán.

Lần này, nguy hiểm rất lớn.

Nhìn tình hình trước mắt mà nói, hắn cũng không biết bản thân nên sống như thế nào.

Về mặt lý luận mà nói, chính là Diệp Ninh ở trong Thánh Viện, nhất định không được mạnh hơn.

“Bùi tỷ, tỷ có hiểu biết gì về Thánh Viện không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!