Chương 316: Lễ vật nhỏ của Bùi Ngữ Hàm (2)
Diệp Ninh muốn muốn tìm hiểu rõ một chút nội tình.
Trong lòng hắn đã tính toán xong rồi, sau khi bản thân đi vào Thánh Viện, tuyệt đối không thể gây thêm rắc tối.
Tốt nhất tránh hết được tất cả những nơi có khả năng có cơ duyên, trực tiếp xông thẳng đến suối Đạo.
Sau khi thành công lấy được nước, lập tức đi ra, tuyệt đối không được chậm trễ.
“Không hiểu lắm, Thánh Viện là nơi truyền thừa của Nho đạo, cho dù là trước khi bị phong ấn, đối với người ngoài mà nói, cũng là một nơi thần bí, sau khi bị phong ấn, cho dù là đệ tử Nho đạo, cũng không biết rốt cuộc bên trong là tình huống gì.”
Bùi Ngữ Hàm lắc lắc đầu, giống như là nàng cái gì cũng biết, cuối cùng lần này cũng có điểm mù kiến thức, có điều nàng vẫn là đưa ra cách nhìn của bản thân, nói.
“Có điều theo như ta được biết, Tiên Môn phong ấn Thánh Viện, dường như không hề đơn giản.”
“Ta từng được nghe tiền bối nhắc đến một cách nói, nói là Tiên Môn không hề thực lực mạnh đến mức phong ấn được chết Nho đạo.”
“Sở dĩ Nho đạo luân lạc đến bước đường này, dường như là do tự bản thân xuất hiện một vấn đề rất lớn.”
Cách nói này Diệp Ninh vẫn là lần đầu tiên nghe được, lập tức lộ ra thần sắc hứng thú.
“Cụ thể là vấn đề gì tỷ biết không?”
Bùi Ngữ Hàm lắc đầu, nói.
“Điều này ta không biết, có điều có thể chắc chắn rằng, trong Thánh Viện, cũng tồn tại nguy hiểm nhất định, khi ngươi đi, vẫn là phải cẩn thận nhiều một chút.”
Diệp Ninh gật gật đầu, trong lòng nhiều thêm một chút cẩn thận.
Lần này đi Thánh Viện, nhất định là không thể tìm chết.
Bởi vì hắn không thể quên mất sứ mệnh của bản thân.
Bản thân hắn phải mang nước suối Đạo ra để cứu người.
Còn về việc tìm chết, đợi sau khi ra ngoài có nhiều cơ hội.
Đến lúc đó Tiên Môn nhất định là sẽ không khiến hắn thất vọng.
Thứ hai, không thể giả mạnh.
Tuy Diệp Ninh vẫn luôn cảm thấy là thế giới này có vấn đề, mà không phải là bản thân có vấn đề.
Nhưng sau khi trải qua nhiều lần tìm chết thất bại như thế, hắn vẫn là không thể không thừa nhận, có lẽ, có thể, hoặc là, gần như thế, hoặc… bản thân cũng có một chút vấn đề.
Có những lúc, bản thân hắn không nên nói nhiều như thế.
Bao nhiêu lần mười phần chắc chín, đều là hắn nói loạn dẫn đến thất bại.
Diệp Ninh phải rút ra được bài học.
Vạn nhất nói loạn ở trong Thánh Viện, đột nhiên trở nên mạnh hơn thì sao?
Là một bước trực tiếp trở thành Thiên Đế, mà không phải là dựa vào tự bản thân phát triển dần dần thành vô địch.
Thứ ba: Cẩn thận Thái Hướng Cao.
Lần này Diệp Ninh không phải là đi một mình, Thái Hướng Cao sẽ cùng đi với hắn.
Thuộc tính đâm sau lưng của tên này rất mạnh, hơn nữa thường xuyên nảy ra một vài cách nghĩ kỳ lạ.
Nhất định phải đề phòng nhiều hơn với hắn ta.
“Mục tiêu được thành lập, đi vào Thánh Viện, lấy nước suối Đạo, lập tức đi ra, cứu người, sau đó đợi Tiên Môn đến gây phiền phức.”
Diệp Ninh lộ ra nụ cười hài lòng.
Nếu như mọi chuyện thuận lợi, lần này bản thân là thật sự được như ý nguyện.
Vậy thì vấn đề đến rồi.
Mọi chuyện thật sự sẽ thuận lợi như thế sao?
Một chiếc phi chu rất lớn, bay lơ lửng trên biển mây.
Đệ tử của Quần Ngọc Các lần này được phái ra ngoài, đều ở bên trên ngồi thiền tu hành.
Đương nhiên Phương Thanh Tuyết cũng không ngoại lệ.
Đột nhiên, nàng ta mở mắt ra, lộ ra thần sắc kinh nghi.
“Thần hồn của ta biến mất rồi…”
Nàng ta ôm lấy đan điền của mình, cảm thấy có chút hơi đau.
Liên hệ nhất định của nàng với thần hồn ở trong bóng tối biến mất rồi, khiến cho nàng ta cũng phải chịu một chút thương tổn.
“Rốt cuộc đã gặp phải cái gì, thế mà lại tự chém…”
Nàng ta nhắm mắt, cảm nhận thật kỹ.
Thần hồn không phải là bị người khác hủy diệt, mà là tự bản thân nàng ta hủy diệt.
Phương Thanh Tuyết hiểu rõ bản thân, trừ phi bản thân gặp phải tình huống vạn bất đắc dĩ, nếu không tuyệt đối sẽ không đưa ra lựa chọn như thế.
Vậy thì rốt cuộc đã gặp phải cái gì?
Là ai đã ép nàng ta đến bước đường đó?
Diệp Ninh?
Thiên Tử Đại Chu?
Nàng ta đang suy nghĩ chuyện này, đột nhiên, một tia sức mạnh lời nguyền thuận theo tia liên hệ giữa thần hồn với bản thân từ từ đi đến.
Đợi đến khi nàng ta cảm giác được, thì đã muộn rồi.
Khuôn mặt nàng ta đau ngứa đan xen, giống như là thứ gì đó đang xé toạc làn da trắng như tuyết của nàng ta, từ trên má mọc ra ngoài.
“Sư tỷ, tỷ sao thế?”
Người ở bên cạnh, cảm giác được sự bất thường, nhanh chóng nhìn sang.
Nhưng vừa nhìn thấy, đã khiến cho sắc mặt nàng ta thay đổi.
A a!
Nàng ta phát ra tiếng thét lên, sợ hãi lùi về sau mấy bước.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!?”
Phương Thanh Tuyết tức giận.
Phản ứng của sư muội đồng môn đã mạnh mẽ đâm vào lòng tự tôn của nàng ta.
Đó là loại ánh mắt gì?
Ghét bỏ, ghê tởm, giống như tránh rắn rết!