Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 317: CHƯƠNG 317: TA CHẲNG QUA CHỈ LÀ MUỐN GIẾT NGƯƠI, THẾ MÀ NGƯƠI LẠI HỦY DUNG TA

Chương 317: Ta chẳng qua chỉ là muốn giết ngươi, thế mà ngươi lại hủy dung ta

Loại ánh mắt này khiến cho nàng ta tức giận, nhưng càng khiến cho nàng ta sợ hãi hơn.

Rốt cuộc là sao vậy?

Nàng ta có thể cảm nhận được trên mặt mình đang xuất hiện thay đổi trước nay chưa từng có, loại cảm giác đau ngứa đó dần dần tiêu tán, một mùi hôi thôi dần dần bốc ra.

Điều này khiến nàng ta vô cùng bất an.

“Sư tỷ, tỷ… tỷ, mặt của tỷ.”

Sư muội không biết nên nói như thế nào, nàng ta run rẩy lấy ra một cái gương, đưa cho Phương Thanh Tuyết.

Phương Thanh Tuyết nhìn vào gương, chỉ là vừa mới nhìn, đã vứt chiếc gương ra ngoài.

“Đây không thể nào!”

Nàng ta bất giác đưa tay ôm lấy mặt của mình, sau đó lần lượt chạm vào từng góc một.

Đây không phải là ảo giác.

Mà là thật.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Trưởng lão Quần Ngọc Các cùng đi nghe thấy động tĩnh, đi đến.

Vào khoảnh khắc bà ta nhìn thấy khuôn mặt của Phương Thanh Tuyết, cũng là sững người.

Đây là một khuôn mặt như thế nào…

Có thể nói như thế này, nếu như không phải là ở trên cổ, thì rất khó khẳng định đây là một khuôn mặt.

Một cái mụn to như ngón tay cái, một cái mụn nước màu đỏ tím, từng mảng từng mảng vết tích vừa đỏ vừa đen…

Mặt của Phương Thanh Tuyết, đúng thật là hiện trường tai nạn.

Vừa nhìn thoáng qua, dày đặc toàn là mụn, mụn nước và các vết thâm.

Thậm chí mấy cái mụn đang phát ra mùi hôi thối, mụn nước đang chảy mủ, trên mấy vết thâm càng chảy ra rất nhiều dịch nhờn…

Với một bộ mặt như thế, ai còn có thể ra khỏi cửa gặp người khác?

Đặc biệt là trước đó, Phương Thanh Tuyết thế nào cũng là một mỹ nữ.

Đột nhiên biến thành như thế, nàng ta sao có thể chấp nhận được.

“Trưởng lão, cứu ta, cứu ta với!”

Phương Thanh Tuyết khóc lóc.

Vừa mới khóc, khuôn mặt nàng ta càng trở nên gớm ghiếc.

Nàng ta rất ít khi biểu hiện yếu đuối như thế, nhưng vào lúc này, đã hoàn toàn sụp đổ rồi.

Nàng ta thà chết, cũng không muốn có khuôn mặt như thế này.

Nhớ đến cảnh tượng mà lúc này bản thân nhìn thấy trong gương, cả người nàng ta đều run rẩy

Quá đáng sợ rồi!

“Ngươi đứng lên trước đi.”

Trưởng lão kéo nàng ta đứng lên, nhịn sự khó chịu trong lòng xuống, nhìn chăm chú vào khuôn mặt của Phương Thanh Tuyết.

Không thể không nói, cho dù là bà ta, một đống tuổi rồi, nhưng nếu như bảo mặt của bà ta trở thành như thế này, bà ta cũng có kích động muốn chết.

Điều này đối với một nữ tử xinh đẹp mà nói, đúng thật là so với chết còn khó chịu hơn.

Bà ta quan sát thật kỹ, rất nhanh đã phát hiện ra manh mối.

Bởi vì bà ta nhìn thấy khuôn mặt của Phương Thanh Tuyết có một luồng khí đen đang vây quanh.

“Đây là…”

“Sức mạnh lời nguyền?”

Trưởng lão tức giận, hung ác nói.

“Là ai ác độc như thế, thế mà lại dám nguyền rủa đệ tử chân truyền của Quần Ngọc Các ta!”

Bà ta thật sự rất tức giận, từ trước đến giờ đều là Quần Ngọc Các nguyền rủa người khác, thế mà ngày hôm nay lại bị người khác nguyền rủa lại rồi.

Còn có vương pháp hay không vậy?

Còn có Pháo luật nữa không!

“Diệp Ninh, là hắn, nhất định là hắn!”

Phương Thanh Tuyết nghiến răng nghiến lợi, dường như trong chớp mắt, đã chắc chắn hung thủ đứng sau màn.

Sau khi thần hồn của nàng ta bị tiêu diệt, truyền lại không ít cảm xúc, trong những cảm xúc này, nhiều nhất chính là hận ý đối với Diệp Ninh.

Nàng ta không khó tưởng tượng, nhất định là Diệp Ninh tìm được thần hồn của nàng ta, ý đồ dày vò, sau đó thần hồn không chịu sỉ nhục, kết quả Diệp Ninh còn không bỏ qua, thế mà lại bỉ ổi đến mức dùng thủ đoạn nguyền rủa, khiến cho nàng ta biến thành bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ.

Khi Phương Thanh Tuyết tức giận, những người khác đúng thật là không dám nhìn.

Bọn họ lần lượt quay đầu đi.

Bởi vì nàng ta tức giận, những thứ ở trên mặt trở nên càng thêm đáng sợ.

Đúng thật là chỉ nhìn một chút cũng nằm mơ thấy ác mộng.

Ánh mắt của mọi người, lại lần nữa đâm vào tim Phương Thanh Tuyết, nàng ta tức đến gần như muốn ngất đi.

“Trưởng lão, cứu ta, cứu ta với!”

Nàng ta quỳ xuống, ôm lấy chân của trưởng lão.

Bây giờ nàng ta là hoàn toàn sợ rồi, có một khuôn mặt như thế, còn không bằng dứt khoát giết chết nàng ta.

Trưởng lão lấy ra một tấm bùa, nói.

“Ngươi đừng lo lắng, lời nguyền mà thôi, tự ta có phương pháp giúp ngươi giải quyết.”

Trưởng lão rất tự tin, bà ta nâng ấn quyết, tấm bùa hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh, trực tiếp dán lên trên mặt Phương Thanh Tuyết.

Phương Thanh Tuyết nhắm mắt lại, nâng khuôn mặt của mình lên, cảm nhận một khí tức lạnh lạnh đang lan tỏa trên khuôn mặt.

Rất thoải mái.

Một lúc sau, nàng ta lộ ra thần sắc chờ đợi.

“Đã khỏi chưa?”

Trưởng lão ngượng ngùng cười cười.

“Đợi một lát.”

Bà ta thật sự là không ngờ được, lời nguyền này không chỉ ác độc, hơn nữa còn không bình thường. Bản thân dùng bùa đặc biệt phá bỏ lời nguyền, kết quả không chỉ không giải quyết được vấn đề, ngược lại khiến cho tình huống càng trở nên tồi tệ hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!