Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 318: CHƯƠNG 318: TA CHẲNG QUA CHỈ LÀ MUỐN GIẾT NGƯƠI, THẾ MÀ NGƯƠI LẠI HỦY DUNG TA (2)

Chương 318: Ta chẳng qua chỉ là muốn giết ngươi, thế mà ngươi lại hủy dung ta (2)

Khuôn mặt này của Phương Thanh Tuyết càng thêm không thể nào nhìn nổi, vốn dĩ màu sắc kinh tởm, lại lần nữa đậm màu hơn rất nhiều.

Điều này khiến cho bà ta có chút không nhìn nổi nữa.

“Ngươi đừng lo lắng, ta dùng mật pháp của bản môn giải trừ lời nguyền cho ngươi.”

Trưởng lão khoanh chân ngồi xuống, bà ta muốn nghiêm túc.

Phương Thanh Tuyết lập tức lộ ra thần sắc vui mừng.

“Cảm ơn trưởng lão.”

Phương pháp có thể được gọi là mật pháp, đều rất không tầm thường, nàng ta cho rằng có lẽ lần này có thể giải quyết rồi đi.

“Ngươi đừng cười.”

Nhưng mà một câu nói của trưởng lão, đã khiến cho nàng ta ngây ra.

Không có cách nào cả, nàng ta vừa cười, khuôn mặt giống như ác quỷ này trong chớp mắt giống như là sống lại.

Khiến cho trưởng lão đối mặt với khuôn mặt này có kích động muốn nôn ra.

“Ngươi không được có bất kỳ biểu cảm nào, nếu không sẽ ảnh hưởng đến phát huy của ta.”

Trưởng lão nghiêm túc nói.

Phương Thanh Tuyết: “…”

Nàng ta còn có thể nói cái gì?

Chỉ có thể ở trong lòng tức giận mắng Diệp Ninh một vạn lần, sau đó thành thành thật thật nhắm mắt lại, nâng mặt lên.

“Tránh ta xa một chút.”

Trưởng lão nôn khan mấy tiếng.

Phương Thanh Tuyết: “…”

Cuối cùng, trưởng lão cũng thích ứng với nó.

Sau đó hít một hơi thật sâu, hai tay chắp lại làm một loạt động tác rối mắt.

Trong trời đất một đạo linh khí tụ lại, hình thành một cơn bão rất nhỏ.

“Phá cho ta!”

Bà ta búng ngón tay.

Cơn bão linh khí hóa thành từng giọt, từng giọt nước như hạt châu phát ra vẻ giận dữ nồng đậm, xông lên mặt Phương Thanh Tuyết.

Không thể không nói, những giọt nước mưa như hạt ngọc này đến vừa nhanh vừa gấp, đập vào trên mặt khá đau.

Nhưng mà Phương Thanh Tuyết lại cắn răng nhẫn nhịn.

Đánh lên mặt tính là cái gì?

Hủy dung mới là chuyện thật sự đáng sợ.

Một lúc sau, tất cả đều dừng lại.

Phương Thanh Tuyết vui mừng nói.

“Có phải là khỏi rồi không?”

Nhưng mà nàng ta không đợi được câu trả lời.

Mở mắt ra, lại phát hiện trưởng lão và đồng môn đều là ánh mắt giống như là nhìn thấy quỷ.

Giống như là có chuyện gì đó, mạnh mẽ đánh vào tam quan của bọn họ.

Điều này khiến cho Phương Thanh Tuyết có một dựa cảm không tốt.

“Chuyện gì vậy?”

Nàng ta đưa tay ra, một làn sóng giống như chiếc gương xuất hiện ở trên không trung, sau đó phản chiếu gương mặt của nàng ta.

Đây là một khuôn mặt như thế nào.

Nếu như nói lúc trước là hiện trường tai nạn, khiến cho người khác không dám nhìn, vậy thì bây giờ đúng thật chính là tất cả mọi thứ xấu xí trên đời đều hội tụ trên khuôn mặt này.

Những mục bọc, mụn nước, vết sẹo ở trên mặt, những thứ hỗn loạn đó đều biến mất.

Nhưng thay vào đó, lại là nốt mụn to bằng con chim.

Trong đó lớn nhất, thậm chí đều đã lớn bằng quả trứng rồi.

Ở bên ngoài nhìn, dày đặc.

Có trời mới biết một khuôn mặt nhỏ như thế, sao có thể chứa được nhiều mụn như vậy.

Trước mắt Phương Thanh Tuyết tối sầm, trực tiếp ngất đi.

Đợi khi nàng ta tỉnh lại, bản thân đã nằm ở trong tĩnh thất của phi chu.

Ở trước mặt nàng ta, chỉ có trưởng lão.

Nàng ta bất giác sờ sờ mặt của mình, nhưng lại sờ được cảm giác giống như kim loại.

“Mặt của ta bị làm sao vậy?”

Nàng ta mang theo giọng nức nở nói.

Tất cả những điều này giống như là một cơn ác mộng vậy.

“Mặt của ngươi không xấu đi chút nào, vẫn là bộ dáng như lúc trước… Chỉ là, ta tìm cho ngươi một cái mặt nạ sắt, bây giờ đeo vào đi.”

Trưởng lão nói.

Mặt nạ!

Trong lòng Phương Thanh Tuyết vô cùng bi thương.

Bây giờ ta chỉ có thể đeo mặt nạ mà sống sao?

“Trưởng lão, đây rốt cuộc là lời nguyền gì?”

Nàng hỏi với bộ dáng cuộc sống không còn gì luyến tiếc.

“Nói thật, ta cũng không biết, người hạ lời nguyền, sợ rằng là một cao thủ dùng lời nguyền, trong trời đất này tinh thông lời nguyền không ít, lại giấu đầu lộ đuôi, ta rất khó xác định được người này.”

Tuy trưởng lão không nhẫn tâm, nhưng vẫn là nói thật: “Ta không có cách nào giúp người phá bỏ lời nguyền, bởi vì ta phát hiện, mỗi lần thử phá vỡ, sức mạnh lời nguyền này đều sẽ càng nồng đậm thêm, bây giờ ngươi đã như thế này rồi, nếu như lại tiếp tục thử nữa, khuôn mặt này của ngươi sẽ thật sự bị hủy rồi.”

Ý tứ của trưởng lão rất rõ ràng.

Nếu như không nắm chắc một trăm phần trăm, tốt nhất là không thử nữa.

Phương Thanh Tuyết sờ mặt nạ lạnh lẽo, nàng rất khó tưởng tượng được, khuôn mặt của bản thân giống như là ác quỷ, còn có không gian tiếp tục xấu đi?

“Vậy thì chẳng phải là ta vĩnh viễn đều như thế sao?”

Nàng ta tuyệt vọng hỏi.

“Cũng không phải, cởi chuông phải tìm người buộc chuông, nếu như có thể tìm người hạ lời nguyền này cho ngươi, vậy thì hắn ta nhất định có thể giúp người phá giải lời nguyền.”

Trưởng lão do dự một chút nói.

“Ngoại trừ điều đó ra, bất kỳ phương pháp nào khác đều sẽ có nguy hiểm, một khi thấy bại, đều sẽ chỉ càng xấu đi.”

Phương Thanh Tuyết giống như là bị sét đánh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!