Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 319: CHƯƠNG 319: TA CHẲNG QUA CHỈ LÀ MUỐN GIẾT NGƯƠI, THẾ MÀ NGƯƠI LẠI HỦY DUNG TA (3)

Chương 319: Ta chẳng qua chỉ là muốn giết ngươi, thế mà ngươi lại hủy dung ta (3)

Cả người đều cứng đờ.

Ngay sau đó trong đôi mắt lóe lên thần sắc oán hận giống như đã ngưng kết thành thực chất.

“Diệp Ninh, ngươi thật là ác độc, tâm tư thật là hung ác!”

“Thế mà ngươi lại hại ta như thế!”

“Ta chẳng qua chỉ là muốn giết ngươi, thế mà ngươi lại hủy dung ta!”

Nàng ta điên cuồng mắng chửi, dùng tất cả những lời nói bẩn thỉu nhất mà bản thân có thể nghĩ đến để lớn tiếng mắng.

Lúc này nàng ta đã hoàn toàn sụp đổ rồi.

Cái gì mà cao cao tại thượng?

Cái gì mà tiên tử?

Toàn bộ đều trở thành bọt sóng, nàng ta cảm nhận được trong chớp mắt bản thân đã bị đánh xuống mặt đất.

Vốn dĩ nàng ta còn có tương lai sáng lạn.

Bây giờ đều đã trở thành bong bóng.

Khuôn mặt này, đã trở thành tâm ma mà cả cuộc đời này nàng ta đều không thể nào xóa bỏ được.

“Đều nói Diệp Ninh kia là người sạch sẽ cao quý, không ngờ được thế mà lại biết dùng thủ đoạn bỉ ổi như thế này.”

Trưởng lão cũng nghiến răng nghiến lợi, nói: “Có điều ngươi yên tâm, đợi chúng ta đến kinh thành, đầu tiên không giết hắn, dày mò hắn một hồi, tìm được phương pháp giải trừ lời nguyền cho ngươi trước, sau đó mới giao hắn cho ngươi, để cho ngươi trút hết toàn bộ tức giận!”

Nghe xong, Phương Thanh Tuyết nắm chặt hai tay, nói.

“Đến lúc đó, ta nhất định phải khiến cho hắn sống không bằng chết, ta phải lột ra hắn, ta phải hút hồn hắn ra, ta phải khiến cho hắn vĩnh viễn không thể siêu sinh!”

Khi nữ nhân trở nên hận, thật sự không phải là trò đùa. Hận ý lớn bằng trời này, giống như là từ bầu trời xa xôi truyền đến trong kinh thành vậy.

Diệp Ninh liên tục hắt xì hai cái

Hắn xoa xoa mũi của mình, hoài nghi nói.

“Lẽ nào là ai đang nhớ đến ta?”

Lúc này, hắn và Thái Hương Cao đã đến hoàng cung.

Hai người rất vội vàng, phải nhanh chóng đi vào Thánh Viện.

Bởi vì ai cũng không biết được đi Thánh Viện mất bao nhiêu thời gian, vạn nhất làm chậm trễ thời gian dài, Lưu Cẩn sẽ không cứu được nữa.

“Nếu như muốn đi Thánh Viện, vì sao phải đến hoàng cung?”

Diệp Ninh hỏi.

Mở Thánh Viện là một chuyện lớn.

Dù sao bây giờ quốc vận Đại Chu đơn bạc, tiêu hao một chút là mất đi một chút.

Vì thế có không ít người của Viện giám sát đều đến. Đợi một lúc Cơ Minh Nguyệt cũng sẽ đích thân đến đây.

“Ta cũng không biết, với ta mà nói, Thánh Viện càng là một truyền thuyết, ta không ngờ được ta cũng có một ngày được đi vào Thánh Viện.”

Hướng Cao khó giấu được vẻ kích động.

Hai ngày nay hắn ta cảm thấy bản thân giống như là đang nằm mơ vậy, tất cả đều là chuyện khiến hắn ta cảm thấy hạnh phúc.

Ví dụ như Diệp Ninh bổ sung đầy đủ bài thơ “Hành lộ nan”.

Ví dụ như Diệp Ninh đồng ý đi Thánh Viện.

Chuyện này nhìn thì có vẻ là chuyện của Diệp Ninh, nhưng mà lại đều ảnh hưởng rất sâu đến hắn ta.

Vì thế ánh mắt Thái Hướng Cao nhìn Diệp Ninh, nhìn thành dáng vẻ một tấm thâm tình.

Hắn ta thật sự là quá cảm kích Diệp Ninh rồi.

Hắn ta tình nguyện dâng hiến tất cả của bản thân cho Diệp Ninh.

Đương nhiên, Diệp Ninh nhất định là không có hứng thú.

“Nhọ đạo bị phong ấn chẳng qua chỉ là mấy ngàn năm, Thánh Viện đã biến thành truyền thuyết rồi sao?”

Diệp Ninh chau mày.

Thời gian của thế giới này không phải rất đáng giá.

Bởi vì sức mạnh phi phàm tồn tại, tuổi thọ phổ biến của con người cũng đều dài hơn, đặc biệt là cường giả, càng là có thể sống rất lâu.

Vì thế Nhọ đạo nhìn thì có vẻ là bị phong ấn mấy ngàn năm rất lâu, nhưng trên thực tế lại không phải là lâu như trong tưởng tượng.

“Thánh Viện từ xưa đến nay vẫn luôn đều là một truyền thuyết, Diệp huynh, chắc không phải là huynh cho rằng trước khi Nho đạo vẫn chưa bị phong ấn, người nào cũng đều có thể vào Thánh Viện đó chứ?”

Thái Hướng Cao giải thích.

Thông qua giải thích của hắn ta, Diệp Ninh mới biết được bản thân nghĩ sai rồi.

Thánh Viện là thánh địa của Nho đạo, là một thánh địa, đương nhiên không phải tùy tiện ai cũng có thể vào được.

Nghe nói chỉ có người có tài văn chương xuất chúng hoặc là người dưỡng ra được chính khí cuồn cuộn, mới có tư cách đi vào Thánh Viện.

Tài văn chương và văn khí có mối liên hệ với nhau.

Nếu như một người tài cao tám đấu, vậy thì có thể đi vào Thánh Viện rồi, sau khi thông qua một hồi bồi dưỡng, nói không chừng có thể dưỡng thành chính khí cuồn cuộn ở trong Thánh Viện.

Vậy thì tương đương với Nho đạo nhiều thêm một cường giả.

Nho đạo so sánh với các đạo khác,cảnh giới không phải quá rõ ràng.

Đó là bởi vì phương thức tu hành của Nho đạo khác nhau.

Lấy Đại Nho để làm ví dụ.

Người như thế nào có thể được gọi là Đại Nho?

Một là học vấn cao thâm, đã đạt đến thứ bậc nhất định, vậy thì chính là Đại Nho.

Nhưng mà người như thế không nhất định là lực chiến đấu rất mạnh mẽ, cũng không chắc rằng có thể dưỡng ra chính khí cuồn cuộn.

Người có cái tên Đại Nho, nhưng lại không có thực lực tương xứng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!