Chương 337: Hừ, yêu nghiệt nơi nào (3)
“Lại đến rồi.”
Lão giả thấp hơn thở dài.
Lại có một nữ tử xinh đẹp xuất hiện. Lần này là chính thê.
Nghe nói là con gái của quan phụ mẫu địa phương, gả cho con của thương nhân, được xem như là gả thấp. Có điều, người bản địa đều cảm thấy mối hôn sự này môn đăng hộ đối.
Một người có quyền, một người có tiền, tiền quyền kết hợp, từ xưa đến nay là đều không thiếu được. Diệp Ninh vui vẻ đồng ý.
Tuy thậm chí hắn và thê tử của mình đều chưa từng gặp mặt.
Nhưng không sao cả, hắn nghe nói, đối phương cũng là mỹ nữ tuyệt thế. Hắn không lựa chọn.
Bây giờ hắn cảm thấy bản thân càng ngày càng yếu rồi, đây là một chuyện tốt, nếu như lại nhiều thêm một người nữa, có lẽ bản thân sẽ rất nhanh có thể tự chơi chết mình?
“Tướng công.”
Thê tử lên tiếng, giọng nói rất dễ nghe.
“Đến đây.”
Diệp Ninh xoa xao tay, nâng khăn trùm đầu lên cho nàng.
Hai lão giả không ngừng thở dài, bọn họ cảm thấy lần này Diệp Ninh tiêu rồi.
Nhưng mà giây tiếp theo, bọn họ lại nhìn thấy cảnh tượng khiến cho bọn họ không thể tưởng tượng được.
“ y, yêu nghiệt phương nào!”
Dưới khăn trùm đầu, là một khuôn mặt chim sa cá lặn, trăng hoa xấu hổ.
Nhưng mà Diệp Ninh nhìn thấy, lại là cả người dựng tóc gáy, trong lòng sinh ra một cỗ cảm giác bài xích mạnh mẽ. Hắn liên tục lùi về phía sau, tay chỉ vào đối phương, ánh mắt tràn ngập vẻ ghê tởm.
“Tình hình gì vậy?”
“Chuyện gì thế?”
Hai lão giả không hiểu, vì sao Diệp Ninh lại có phản ứng như thế?
Đương nhiên bọn họ là không biết, thê tử vừa mới bước vào cửa này, thế mà lại có khuôn mặt giống hệt với Cơ Minh Nguyệt…
Đương nhiên Cơ Minh Nguyệt không xấu, nhưng ở trong lòng Diệp Ninh, nàng là một nam nhân.
Vì thế, khi thê tử của bản thân xuất hiện với khuôn mặt của Cơ Minh Nguyệt. Đã dẫn đến sự bài xích của Diệp Ninh.
Phải biết rằng thế giới khảo nghiệm này, có thể đào sâu được bí mật ở sâu trong lòng người.
Giống như Bùi Ngữ Hàm, Tiêu Thiển Thiển, đó đều là tuyệt thế mỹ nữ từng xuất hiện ở bên người Diệp Ninh trong hiện thực. Vì thế trong thế giới khảo nghiệm đã xuất hiện bọn họ.
Đây là thủ đoạn rất lợi hại, không cần biết trong thế giới hiện thực ngươi có được hay không, là người yêu hay là kẻ thù, đều dùng một loại phương thức hoàn toàn mới xuất hiện trước mặt ngươi.
Nhưng có thay đổi phương thức như thế nào, cảm giác là sẽ không thay đổi.
Nếu không Diệp Ninh cũng sẽ không khi nhìn thấy Tiêu Thiển Thiển, cảm giác theo bản năng có chút tức giận. Nếu như là như thế, vậy thì khi nhìn thấy Cơ Minh Nguyệt, đương nhiên hắn sẽ không làm thinh.
Trong hiện thực Cơ Minh Nguyệt là một nam nhân, trong thế giới khảo nghiệm Cơ Minh Nguyệt là nữ nhân hàng thật giá thật, nhưng mà nàng xuất hiện với khuôn mặt như thế, đúng là trong chớp mắt đã kích phát cỗ cảm giác bài xích chôn sâu trong lòng Diệp Ninh.
“Ta thấy không đúng lắm!”
Hắn xoa mạnh tay của mình.
Vừa rồi chính là bàn tay này, đã động vào Cơ Minh Nguyệt. Hắn cảm thấy rất bẩn.
Trong lòng có một giọng nói đang không ngừng nói với hắn, ngươi không sạch sẽ, ngươi không sạch sẽ… Nhưng mà vì sao ta lại không sạch đây?
Diệp Ninh một mảnh bối rối.
“Tướng công, chàng sao thế?”
Cơ Minh Nguyệt bước lên phía trước, trong mắt tràn ngập thần sắc lo lắng.
“Nàng đừng đến đây.”
Diệp Ninh đưa một tay ra, hắn vẫn luôn cảm thấy dáng người nữ tử dịu dàng của Cơ Minh Nguyệt, lại thể hiện ra vẻ rất không hòa hợp.
“Tướng công, ta là chỗ nào làm không đủ tốt sao?”
Ánh mắt Cơ Minh Nguyệt ngấn nước, vô cùng đáng thương.
Hôm nay là đêm tân hôn, là ngày quan trọng nhất cả cuộc đời này của nàng.
Nhưng thế mà Diệp Ninh lại bài xích nàng.
Đặc biệt là ánh mắt của Diệp Ninh, giống như cảm thấy nàng là cái thứ gì đó rất bẩn vậy. Điều này khiến nàng vừa ủy khuất vừa bất lực.
“Nàng không có vấn đề.”
Diệp Ninh nghĩ nghĩ, nói.
“Là ta có vấn đề.”
Hắn hoàn toàn không cảm thấy Cơ Minh Nguyệt có vấn đề gì.
Là chính bản thân hắn, bài xích Cơ Minh Nguyệt một cách lạ lùng.
Nhưng mà vì sao?
Thê tử xuất thân cao quý, lại là quốc sắc thiên hương, vì sao bản thân lại bài xích nàng chứ? Hắn hoàn toàn không hiểu.
Một đêm đó, Diệp Ninh không ngủ, hắn đang suy nghĩ vấn đề này.
Hai lão giả ở bên ngoài cũng rơi vào trong suy nghĩ.
“Hắn làm sao thế?”
“Tỉnh giấc rồi?”
Hai người cảm thấy biểu hiện của Diệp Ninh đúng thật là không thể tin được.
Một giây trước còn là một tên háo sắc, đột nhiên, đã đẩy thê tử xinh đẹp ra ngoài. Lẽ nào đột nhiên tỉnh ngộ rồi?
Nhưng đây không thể nào, chuyện này không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
“Người này, đúng thật là khiến người khác khó lường.”
Lão giả râu dài cười khổ.
Cuộc đời này của ông từng gặp vô số người, nhưng mà Diệp Ninh, lại đúng là khắp nơi đều sai. Người này đúng thật là khó mà hiểu được.
Lão giả thấp hơn không nói gì, ông chau mày lại. Ông đang đợi biểu hiện tiếp theo của Diệp Ninh.