Chương 338: Ta hoài nghi nương tử của ta là một nam nhân
Tiếp theo đây, Diệp Ninh đi vào khuôn mẫu thánh hiền.
Không chỉ không đụng vào Cơ Minh Nguyệt, những nữ nhân khác hắn cũng không đụng vào nữa. Sự kỳ lạ của hắn, đương nhiên đã dẫn đến sự quan tâm của người khác.
“Quan nhân, rốt cuộc chàng làm sao vậy?”
mua truyện nhắn tới Ẕạἰὁ 0~8~6~5~1~0~8~2~5~1
Bùi Ngữ Hàm lo lắng nói.
Mấy ngày nay, bầu không khí của Diệp trạch trong chớp mắt đã thay đổi.
Diệp Ninh cả ngày ngồi ngơ ngác ở trong phòng, mà Cơ Minh Nguyệt, lại là nước mắt rửa mặt. Hành động của Diệp Ninh, thật sự là có chút làm tổn thương người.
Điều này khiến cho Bùi Ngữ Hàm rất lo lắng, đương nhiên, nàng ta lo lắng nhất vẫn là Diệp Ninh. Trong thời đại phong kiến này, Diệp Ninh chính là tất cả của nàng ta.
“Thật ra ta không sao, ta chỉ là muốn yên tĩnh một chút.”
Diệp Ninh nói.
“Sao chàng có thể không sao chứ, đã mấy ngày rồi, chàng không đụng đến nô gia.”
Trong mắt Bùi Ngữ Hàm lộ ra một chút thần sắc oán hận.
“Mới mấy ngày mà thôi, lẽ nào ở trong mắt nàng, ta là một người không làm chính sự, một tên háo sắc chỉ biết tạo ra truyền nhân sao?”
Diệp Ninh nghiêm nghị nói.
Bùi Ngữ Hàm dùng ánh mắt của mình nói với hắn: Lẽ nào không phải sao?
Diệp Ninh: “…”
Hắn do dự một lúc, vẫn là nói ra lời thật lòng.
“Nàng nói xem, có phải là nàng ta nhìn có vẻ có chút không đúng lắm không?”
Hắn không nói là ai, nhưng mà Bùi Ngữ Hàm biết, chính là nói đến Cơ Minh Nguyệt.
“Ta cảm thấy nàng ấy rất tốt, đại gia khuê tú, nho nhã lễ phép, đặc biệt là phong hoa tuyệt mỹ, có thể gả cho quan nhân, là phúc khí của quan nhân.” Bùi Ngữ Hàm nói ra suy nghĩ ở trong lòng.
Ấn tượng của nàng ta đối với Cơ Minh Nguyệt đúng là rất tốt. Nhưng mà Diệp Ninh lại càng thêm bối rối, nói.
“Ta nói không phải cái này.”
Bùi Ngữ Hàm đầy mắt nghi hoặc.
“Vậy thì là cái gì?”
Diệp Ninh thấp giọng, nói ra rối rắm ở trong lòng mình.
“Nàng có cảm thấy nàng ta, giống nam nhân không?”
Lời nhận xét này, khiến cho cái miệng nhỏ nhắn của Bùi Ngữ Hàm há to. Trong chớp mắt nàng tìm được nút thắt trong lòng của Diệp Ninh.
Thế mà hắn lại cảm thấy thê tử tân hôn của mình là một nam nhân.
Thảo nào nhìn thấy là tránh, thanh tâm quả dục, mấy ngày liên không đụng đến nữ sắc. Đây là bị dọa sợ rồi.
“Tại sao nàng ấy lại cảm thấy là nam nhân chứ? Tướng công, vì sao chàng lại cho rằng như thế.”
Bùi Ngữ Hàm hoàn toàn không hiểu nổi.
Cơ Minh Nguyệt quốc sắc lưu ly, tùy tiện đi ra ngoài một chút, cũng có vô số người chìm đắm vào sự mỹ mạo của nàng ấy. Nhưng mà trong mắt Diệp Ninh, thế mà lại giống một nam nhân.
Câu nói này thật sự là quá tổn thương lòng tự tôn của một nữ nhân rồi.
“Nhưng mà ta chính là cho rằng như thế.”
Diệp Ninh vô cùng bối rối.
Hắn cũng không biết Cơ Minh Nguyệt là chỗ nào nhìn giống nam nhân, nhưng mà khi bản thân hắn nhìn thấy nàng ấy, chính là không nhấc lên được hứng thú. Có những lúc trong đầu tưởng tượng ra cảnh tượng nào đó, đều sẽ khắp người nổi da gà.
Quá đáng sợ rồi!
Tâm bệnh là không thuốc nào cứu được, chỉ có thể tự bản thân nghĩ thông. Nhưng mà Diệp Ninh có thể nghĩ thông sao?
Đáp án là không.
Hắn không chỉ không nghĩ thông, ngược lại còn gieo xuống bệnh căn.
Bắt đầu từ ngày hôm đó, đối với nữ nhân khác cũng không có hứng thú nữa.
Vừa mới cầm súng lên ngựa, trong đầu lại xuất hiện gương mặt của Cơ Minh Nguyệt, sau đó mất hết toàn bộ hứng thú. Đối với chuyện này, mọi người đều làm rất nhiều nỗ lực.
Ví dụ như để cho hắn và Cơ Minh Nguyệt bồi dưỡng tình cảm. Ví dụ như mời danh y.
Thậm chí còn mời đạo sĩ đến trừ tà. Nhưng mà đều không có tác dụng.
Diệp Ninh giống như là trong chớp mắt nhìn thấu hồng trần, sau đó bên người dần dần xuất hiện rất nhiều tuyệt thế mỹ nữ, nhưng mà hắn đều không có hứng thú bởi vì đã nhìn thấu nữ sắc, không có gì để nghi ngờ, Diệp Ninh trực tiếp vượt qua khảo nghiệm.
“Tình huống gì vậy?”
Cảnh sắc trước mặt hắn thay đổi, phát hiện bản thân đã ra bên ngoài. Ta lại vượt qua khảo nghiệm rồi?
Ký ức giống như nước thủy triều tràn vào trong đầu hắn.
Trong chớp mắt hắn hiểu tất cả mọi chuyện, sau đó cả người đều cứng đờ.
“Thế mà ta lại cùng với Bùi tỷ…”
Hắn liếm liếm môi. A cái này… Không thể trách ta đi? Ta cũng chỉ là bị động.
Sau đó hắn lại nghĩ đến một chuyện.
“Ta còn thiếu chút nữa làm gì đó hôn quân kia rồi!”
Nghĩ đến đây, Diệp Ninh liên tục rùng mình ba cái.
Cả người nổi khắp da gà, trong mắt lóe lên thần sắc sợ hãi.
“Quá đáng sợ rồi!”
“Rốt cuộc là cái thứ vô đức nào nghĩ ra khảo nghiệm đáng chết này, vì sao lại để một người nam nhân vào đó?”
“Còn may ta phản ứng nhanh, thiếu chút nữa ta đã không sạch sẽ rồi.”
Diệp Ninh vừa ghê tởm, vừa cảm thấy may mắn. Mẹ nó!
Cơ Minh Nguyệt căn bản chính là một nam nhân, đưa nam nhân vào trong khảo nghiệm, đây không phải là đơn thuần ghê tởm người khác sao? Hắn cho rằng đây là Thư Sơn có vấn đề, Thánh Nhân có vấn đề.