Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 339: CHƯƠNG 339: TA HOÀI NGHI NƯƠNG TỬ CỦA TA LÀ MỘT NAM NHÂN (2)

Chương 339: Ta hoài nghi nương tử của ta là một nam nhân (2)

Khảo nghiệm nữ sắc, sau đó ngươi lại ném một nam nhân vào trong đó là có ý gì? Hay là ngươi cảm thấy ta là một người cong?

Diệp Ninh lại bị ghê tởm rồi.

Nhưng mà hai lão giả cũng cảm thấy buồn nôn.

“Thế mà hắn lại đi ra ngoài như thế.”

“Ta không thể chấp nhận!”

Hai người cảm thấy khảo nghiệm này giống như là một trò đùa vậy.

Rõ ràng Diệp Ninh đã chìm đắm vào trong đó, không nhìn ra được một chút nào dấu hiệu tỉnh táo. Nhưng kết quả thì sao?

Chính là bởi vì nguyên nhân hoang đường, rời xa nữ sắc, thế mà cứ như thế vượt qua khảo nghiệm rồi. Đây là đi đâu nói lý đây?

“Nam nhân? Vì sao hắn cho rằng nữ tử đó là nam nhân?”

Lão giả râu dài nắm được điểm quan trọng của vấn đề, ông rất bối rối.

“Đúng thế, nếu như là nam nhân, nhất định là không thể nào xuất hiện ở trong khảo nghiệm, hơn nữa Thánh Nhân thiết kế khảo nghiệm này, đều là hình thành từ suy nghĩ sâu nhất trong lòng hắn, nếu như nữ tử đó là nam nhân, vậy thì đó chính là nam nhân mà hắn nhớ đến trong thế giới hiện thực?”

Lão giả thấp hơn cả mặt khó hiểu.

Thật ra, chuyện phong lưu của nam tử, đã có từ xưa.

Cả đời này của ông có chuyện gì kỳ quái mà chưa từng gặp, loại chuyện này gặp nhiều rồi.

Nhưng vấn đề chính là kỳ quái ở chỗ này, nếu như nói Diệp Ninh là cong, vậy thì trong khảo nghiệm này, Thánh Nhân sẽ không thể nào thiết kế Cơ Minh Nguyệt thành một nữ nhân.

Nàng ta sẽ dùng thân phận của một người nam nhân để xuất hiện.

Khảo nghiệm của Thánh Nhân là tuyệt đối không thể nào xuất hiện trong đây.

Hơn nữa nhìn từ phản ứng của Diệp Ninh, ông cũng không hề nhìn ra được hắn là cong, ngược lại rất là phản cảm. Vậy thì chuyện này rốt cuộc là tình huống gì?

“Lão phu nghĩ đến một khả năng, có khi nào là hắn ở trong thế giới hiện thực, quen biết nữ nhân này, đối phương là nữ giả nam, hắn không biết, vẫn luôn tin tưởng người này là nam tử.”

Lão giả râu dài đưa ra phán đoán.

Ông cho rằng chỉ có khả năng này, nhưng mà lại có không ít điểm nghi hoặc, điểm nghi hoặc lớn nhất định là lẽ nào Diệp Ninh là một kẻ lăng đầu thanh (làm việc không suy nghĩ)? Đối phương là nam là nữ, thế mà ngươi còn không biết rõ?

Coi nữ nhân thành nam nhân, đây là thiếu tầm nhìn như thế nào.

Đương nhiên, ông không hề biết tình hình thực tế, thật ra tất cả mọi người trong thế giới, đều cho rằng Cơ Minh Nguyệt là nam nhân.

“Cũng có thể.”

Lão giả thấp hơn gật gật đầu, cũng chỉ có thể giải thích như thế, sau đó ông chau mày lại.

“Nói như thế, cửa ải này chẳng phải là không có ý nghĩa khảo nghiệm sao? Phương thức hắn vượt qua cửa ải này, đúng thật là gian lận.”

Mọi chuyện đúng là như thế, vốn dĩ cửa ải này là khảo nghiệm lòng người. Có thể nhìn thấy nữ sắc hay không, bước ra khỏi dục vọng, mới là điểm quan trọng để phá vỡ thế cục. Loại phương thức của Diệp Ninh, đúng thật là kỳ văn thiên cổ.

Hai người không thể nào chấp nhận được quá trình này, nhưng mà kết quả thừa nhận hay không lại không do hai người. Bởi vì Diệp Ninh đúng thật là đã vượt qua khảo nghiệm ra ngoài.

Hơn nữa thời gian hắn dùng còn rất ít, lại lần nữa phá vỡ kỷ lục.

Cửa ải này không đơn giản như thế, độ khó là sẽ không ngừng tăng cao, Diệp Ninh mới vừa gặp ba nữ tử, đây mới chỉ là món khai vị, thủ đoạn ở phía sau còn nhiều.

Hai người có chút bối rối, lúc trước còn đang lo lắng Diệp Ninh có khi nào sẽ kéo dài quá lâu, bây giờ Diệp Ninh bất ngờ phá quan rồi, lại khiến cho bọn họ cảm thấy không hợp quy củ.

“Bỏ đi, ngươi và ta cần gì phải lo lắng chuyện này, Thư Sơn là tác phẩm của Thánh Nhân, Thánh Nhân là sẽ không sai, hắn có thể qua cửa ải, chính là bản lĩnh của hắn.”

Lão giả râu dài gật đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng. Không sai, Diệp Ninh lên đỉnh rồi.

Bởi vì chỉ mất một thời gian ngắn, lại lần nữa phá vỡ kỷ lục, lần này, hắn đã bước qua một nửa số bậc thang còn lại, trực tiếp lên đỉnh.

Đúng vào khoảnh khắc hắn lên đến đỉnh, ba vạn ba ngàn ba trăm bậc thang của Thư Sơn, toàn bộ đều phát ra ánh sáng rực rỡ, một cỗ sức mạnh rộng lớn ấm áp, từ trong Thư Sơn sống lại.

Đây là sức mạnh của Thánh Nhân!

Thánh Nhân vào thời kỳ thượng cổ, đã sớm xa lánh thế tục.

Vì thế không thể nào là Thánh Nhân đích thân đến đây. Mà là sức mạnh còn lại của Thánh Nhân ở trên Thư Sơn.

Thư Sơn do Thánh Nhân xây dựng, Thư Sơn cũng là con đường duy nhất để đệ tử Nho Đạo lên núi. Vì thế ba vạn ba ngàn ba trăm tầng bậc thang của Thư Sơn, được gọi là Thánh Đạo (đường thánh).

Bây giờ, Thánh Đạo hồi phục, sức mạnh còn sót lại của Thánh Nhân tỉnh lại rồi, một cỗ ý thức to lớn bao trùm lên toàn bộ Thánh Viện. Nhìn thấy cảnh tượng này, hai lão giả đều rất cảm khái.

“Ngày trước khi ta trở thành Á Thánh, ý thức của Thánh Nhân thức tỉnh, mà bây giờ, người này đến Đại Nho cũng không phải, mà đã kinh động được Thánh Nhân.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!