Chương 353: Thống nhất giữa kiến thức và hành động
Phải biết là ông là rất tán thưởng đối với Diệp Ninh.
Thậm chí còn có ý tưởng truyền thụ hết tư tưởng của mình cho Diệp Ninh.
Ông ấy cho rằng, Diệp Ninh là người tốt nhất để tiếp tục tư tưởng của ông ấy. Nhưng mà bây giờ ông ấy lại bị đánh vào mặt rồi.
Diệp Ninh không chỉ sẽ không tiếp tục tư tưởng của ông, còn công kích ông, trong lời nói tràn ngập sự khinh thường.
“Ha ha ha, Trình huynh, nhìn đi, đến người này cũng không công nhận huynh!”
Lão giả râu dài Vương tiên sinh lại là rất vui.
Nhìn thấy Trình phu tử bị công kích, ông ấy là người vui nhất. Giống như là chỉ trong chớp mắt bản thân đã thắng đối phương vậy.
“Thời gian sẽ nói rõ tất cả, thiên phú của người này, là rất hiếm thấy, tuyệt đối không dưới ngươi và ta, phán đoán của hắn, là rất có sức thuyết phục, Trình huynh, đến hắn cũng không công nhận ngươi, ngươi còn có lời nào để nói không? Đạo lý đó của ngươi, căn bản không đứng vững được nữa!”
Vương tiên sinh giống như là bản thân đã thắng vậy, lớn tiếng mỉa mai với đối thủ lâu năm của mình.
“Tiểu tử không biết gì, chỉ biết nói bừa, chỉ dựa vào hắn cũng xứng định luận lão phu?”
Trình phu tử cười lạnh một tiếng, đương nhiên ông ấy sẽ không nhận thua.
“Ta phải xem xem, hắn coi thường ta như thế, tiếp theo còn có thể nói ra lời gì!”
Tuy ông rất tức giận.
Nhưng không hề vì thế mà ảnh hưởng đến hảo cảm đối với Diệp Ninh.
Đây chính là sự đại độ của thánh hiền, ít nhất phong thái của quân tử vẫn là có. Ông ấy có thể giậm chân mà đánh giá Diệp Ninh, nhưng mà sẽ không ghi hận.
Nếu như ông ấy là một người hẹp hòi, ông sẽ không thể nào trở thành Á Thánh. Nếu lời phê bình không tự do, thì có tán thưởng cũng là vô nghĩa.
Sở dĩ hắn tức giận là ở chỗ, rõ ràng bản thân coi trọng Diệp Ninh như thế, nhưng mà Diệp Ninh lại coi thường ông ấy. Đây là điểm ông ấy không thể nào chấp nhận được.
Dù sao ông ấy là một người tâm cao khí ngạo.
“Si, Diệp huynh, câu nói này của ngươi nói ra, thật sự là có chút dọa người, nếu như lúc trước vào thời đại của Trình phu tử, ngươi dám nói lời này, nhất định sẽ dẫn đến sự chỉ trích của người đọc sách toàn thiên hạ!”
Thái Hướng Cao giật mình, liên tục cười khổ nói.
Có điều hắn ta cũng không bất ngờ, đây chính là phong cách của Diệp Ninh, lời nói không lúc nào là không kinh người.
“Năm đó người đọc sách có thể chỉ trích ta, nói ra ít nhất bọn họ vẫn còn rất đoàn kết, còn có tâm tức giận, nhưng mà nhìn bây giờ, người đọc sách đều trở thành dáng vẻ gì rồi, trước mặt Tiên Môn thì chỉ là con sâu cúi đầu mà thôi.”
Diệp Ninh nói ra có chút tức giận.
“Vốn dĩ ta cho rằng, Nho đạo suy tàn là do có nguyên tố bất khả kháng nào đó, không ngờ được thế mà lại bởi vì cái này, đúng thật là nực cười.”
Thái Hướng Cao thở dài một hơi nói.
“Đúng thật giống như Diệp huynh nói, năm đó ít nhất người đọc sách sẽ còn tranh luận, dám tranh đấu, mà bây giờ…”
Nhắc đến chuyện này đúng là một lời khó nói hết.
Hắn ta không muốn nói sâu hơn nữa, thay đổi chủ để, hỏi.
“Diệp huynh công kích Trình phu tử như thế, là không công nhận tư tưởng của ông ấy sao?”
Trình phu tử nghe xong, cũng lộ ra thần sắc lắng nghe.
Diệp Ninh gật đầu như vẻ đương nhiên, nói.
“Lẽ nào ta nên công nhận ông ta sao?”
Thần sắc Trình phu tử cứng đầu, lại thấp giọng mắng một câu: Tên nhãi.
Sau đó lại nghe thấy Diệp Ninh nói.
“Ngươi cảm thấy tư tưởng của ông ta là đúng sao?”
Thái Hướng Cao do dự một chút, nói.
“Không hoàn toàn đúng, nhưng đúng là có đạo lý, dựa theo quy củ lễ pháp mà Trình phu tử lập ra, người đời dựa theo quy củ làm việc, cho dù là có chút sai sót nhỏ, nhung đại thể có lẽ vẫn là khả thi,”
Diệp Ninh cười lạnh một tiếng, nói.
“Nhưng mà người được gọi là con người, chính là bởi vì người có tính đặc biệt của người.”
“Lễ pháp mà ông ta nói, đưa trung hiếu tiết nghĩa lên cao độ của thiên lý, quân muốn thần chết, thần không thể không chết, phụ muốn con chết, con không thể không chết!”
“Quân là thần vương, phụ là tử vương, ta muốn hỏi xem, tại sao?”
Đúng thế, tại sao.
Đây là chất vấn phát ra từ tận đáy lòng của Diệp Ninh.
Tại sao quân vương muốn thần tử chết, thần tử lại không thể không chết?
Tại sao con cái lại là vật cá nhân của phụ thân, quyền sống chết nằm trong tay của phụ thân?
Thế giới khốn nạn này, rốt cuộc còn có một chút nhân quyền (quyền con người) nào không?
“Tại sao?”
Thái Hướng Cao bị hỏi đến sững người, hắn ta không trả lời được.
Bởi vì tư tưởng của hắn ta đã kiên cố rồi, từ sớm đã cảm thấy quân vương chính là có thể nắm quyền sinh sát ở trong tay, phụ thân chính là có thể khống chế cuộc đời của con cái. Từ trước đến giờ hắn chưa từng suy nghĩ tại sao.
Hắn ta coi điều này là chuyện đương nhiên.
Một câu tại sao, thế mà khiến cho hắn ta không có gì trả lời. Muốn nói cái gì đó, nhưng lại không nói ra được.