Chương 354: Thống nhất giữa kiến thức và hành động (2)
Diệp Ninh biết, đây chính là tư tưởng tiêu chẩn của cổ nhân, tư tưởng đã hoàn toàn bị giam cầm rồi.
“Ta hỏi ngươi, nếu như quân vương tàn bạo, động một chút là cưỡng đoạt thần tử, ngươi cho rằng quân vương như thế còn xứng đáng để hiếu trung sao?”
Diệp Ninh vỗ vai hắn ta.
“Không nên.”
Thái Hướng Cao trả lời.
“Ta hỏi ngươi, nếu như phụ thân đối xử không tốt với con cái, từ nhỏ đã dùng roi gậy đánh, nuôi dưỡng giống như súc vật, hơn nữa còn tùy tiện thao túng cuộc đời của con cái, ngươi cho rằng mối quan hệ gia đình như thế, có còn cần thiết tồn tại sao?”
Diệp Ninh lại hỏi.
“Không cần.”
Thái Hướng Cao lại lần nữa trả lời. Sau đó dường như hắn ta có gì đó suy nghĩ.
Hình như hắn có chút hiểu ý của Diệp Ninh rồi.
“Người sở dĩ được gọi là người, chính là bởi vì người có nhân tính, cũng có nhân quyền, chuyện cụ thể có cách đối xử cụ thể, thiết lập quy củ trước, sẽ chỉ khiến cho nhân tính và nhân quyền bị giam cầm, lâu dần, thiên lý của Trình phu tử tiêu diệt dục vọng của con người, nói từ bản chất, chính là đang giết nhân tính!”
Diệp Ninh nói rất nghiêm túc.
Chuyện trên thế giới này không có gì là tuyệt đối, loại tư tưởng cổ lão lại bảo thủ này, đời trước đã từng hại khổ rất nhiều người.
Không ngờ được thế mà thế giới này vẫn còn xuất hiện, cho dù không hoàn toàn giống nhau, so sánh ra, ở kiếp tước có thể còn tốt hơn một chút, kiếp này lại càng thêm tuyệt đối.
Đương nhiên, kết quả càng tệ hại hơn, trực tiếp khiến cho Nho Môn bị phế rồi. Đây chính là tư tưởng phản loài người.
Tại sao thần tử nhất định phải nghe theo quân vương?
Nếu như quân vương không xứng để hiếu trung, lẽ nào phải treo chết ở trên cái cây đó sao? Tại sao phụ thân có thể nắm giữ quyền sống chết của con cái.
Mỗi một sinh mạng đều nên được tôn trọng, con cái không phải tài sản của phụ thân, thê tử cũng không phải, ngươi không thể nào tùy tiện xử lý, đó là người, là người thì nên được tôn trọng.
Một hồi lời nói này của Diệp Ninh, nói đến mức sắc mặt Trình phu tử khó coi. Nhưng mà ông ấy lại không nói cái gì.
Những lời mỉa mai giễu cợt của đối thủ lâu năm ở bên cạnh, ông ấy cũng không nghe được nữa. Trong đầu của ông ấy chỉ có câu hỏi của Diệp Ninh.
Tại sao? Tại sao!
Lẽ nào ta thật sự sai rồi sao?
Lẽ nào lễ pháp không thể thay thế thiên lý, không thể trở thành cái khuôn để con người làm người làm việc sao? Trong chớp mắt, thế mà ông ấy lại có chút mơ hồ rồi.
“Những lời Diệp huynh nói, thật sự là chấn động, tại hạ bái phục.”
Thái Hướng Cao nghe xong, suy nghĩ hồi lâu, sau đó trong lòng cảm động, tiếp đó hắn ta lại hỏi: “Vậy thì Vương tiên sinh, huynh nhìn nhận như thế nào?”
Lão giả râu dài không nói gì nữa, trong chớp mắt trở nên đầy chờ mong.
Ông ấy cho rằng nếu như Diệp Ninh coi thường Trình phu tử, vậy thì có lẽ sẽ rất tán đồng với ông.
“Đầu tiên ngươi nói xem rốt cuộc người như thế nào mới là đi con đường bao dung.”
Diệp Ninh chuẩn bị tìm hiểu một chút.
“Vương tiên sinh cho rằng, nếu như người trong lòng đều có tấm lòng nhân từ và vị tha, vậy thì thế đạo nhất định sẽ trở nên vô cùng tốt đẹp.”
Thái Hướng Cao suy nghĩ một chút, nói.
“Nếu như gặp phải loại người đại gian đại ác thì sao?”
Diệp Ninh hỏi.
“Dùng nhân nghĩ để cảm hóa.”
Thái Hướng Cao nghĩ cũng không nghĩ nhanh chóng trả lời.
Vương phu tử đi con đường nhân từ, thật ra chính là dùng đạo đức và giáo hóa thay đổi thế giới. Khác với lễ pháp cứng nhắc, thật ra con đường nhân từ và tha thứ rất khoan dung.
Đối với tất cả mọi thứ, đều có tấm lòng bao dung, tha thứ. Điểm này là tốt.
Nhưng mê tín nhân nghĩa có thể cảm hóa tất cả, tất cả mọi thứ đều có thể khoan dung, câu nói này khiến cho Diệp Ninh không hài lòng.
“Đúng là hủ nho!”
Một câu nói của Diệp Ninh¸thành công khiến cho sắc mặt của Vương tiên sinh cứng đờ.
“Tên này, tên này…”
Ông ấy tức giận.
Một câu hủ nho, trực tiếp đâm vào trong lòng ông ấy.
Giống với Trình phu tử, ông ấy cũng là chưa bao giờ bị người khác nói như thế. Đây đúng thật là sỉ nhục cực lớn với nhân cách của ông ấy.
“Ha ha ha, hủ nho, nói hay lắm, ngươi cũng chẳng qua chỉ là một hủ nho!”
Lần này đến lượt Trình phu tử vui mừng rồi, trả đòn nói.
“Hóa ra ở trong mắt của hắn, ngươi chỉ là một hủ nho, ngươi còn có tư cách gì đứng trước mặt lão phu mà khoe khoang? Nói hay lắm, hủ nho, còn không phải sao? Vừa mới mở miệng đã là mùi vị tanh hôi.”
Sắc mặt Vương tiên sinh tối sầm.
Ông ấy thật sự là không thể nào chấp nhận được bình phẩm của Diệp Ninh.
Mà Thái Hướng Cao cũng cảm thấy không thỏa đáng lắm, do dự nói.
“Diệp huynh nói như thế, có phải là có chút quá rồi không?”
Diệp Ninh cười lạnh một tiếng, nói.
“Không hề quá đáng chút nào.”
“Hủ nho, không đủ mưu kế!”