Chương 355: Thống nhất giữa kiến thức và hành động (3)
“Nhân từ và tha thứ vốn dĩ không sai, nhưng tin tưởng vào nhân nghĩa có thể cảm hóa tất cả, đó chính là sai lầm lớn!”
Diệp Ninh nghĩ đến tình huống trong thiện thực, hỏi.
“Thái huynh, ta hỏi ngươi, nếu như ở trong hiện thực, ngươi đi lên nói nhân nghĩa với Tiên Môn, có tác dụng sao?”
Thái Hướng Cao cứng đờ, sau đó lắc đầu, điều này có tác dụng thì gặp quỷ rồi.
“Nếu như nói nhân nghĩa với sáu nước, sáu nước sẽ bị cảm hóa sao?”
Diệp Ninh lại hỏi.
Thái Hướng Cao liên tục lắc đầu.
“Đây không phải là chỗ ông ta sai, nhân nghĩa vốn dĩ là chuyện tốt, người đời đúng là nên theo đuổi nhân nghĩa, nhưng nhân nghĩa nên là tự bản thân tu dưỡng đạo đức, mà không nên cưỡng ép áp đặt lên người khác, đối với người của mình, thực hiện nhân từ, ta có thể hiểu được, dù sao ai lại không có lúc phạm sai chứ? Nhưng mà nếu như đối với kẻ địch thì sao? Chỉ cần đuổi tận giết tuyệt, đó chính là chân lý duy nhất!”
Chuyện hủ nho khiến cho quốc gia sai lầm, trong lịch sử không khó để tìm được dấu vết, Diệp Ninh hít sâu một hơi, nói.
“Ví dụ như là dị tộc, giết đồng bào của ta, đây là huyết hải thâm thù, lẽ nào lúc này còn bàn luận nhân nghĩa với bọn chúng sao?”
“Ví dụ nói cường giả như Tiên Môn và sáu nước, trong mắt bọn họ nhìn thấy chỉ có lợi ích, mà không thể nào có cái gì mà nhân nghĩa, ngươi đàm luận nhân nghĩa với bọn họ, vậy thì khác gì chuyện cười chứ.”
“Vẫn là câu nói đó, nhân nghĩa nên là tự bản thân tu dưỡng, mà không nên cưỡng ép áp đặt cho người khác.”
Diệp Ninh đúng thật là có chút cạn lời rồi.
Con đường Nho đạo đi cũng quá lệch rồi.
Một người nói lễ pháp, một người nói nhân từ, hai loại tư tưởng xấu sai lầm khắp nơi này, thế mà còn có thể tiếp tục truyền thừa, hơn nữa còn gián tiếp phế luôn Nho đạo.
Nghe có vẻ đúng thật là một chuyện cười.
“Trên thực tế, theo cách nhìn của ta, con đường nhân từ cũng được, lễ pháp cũng thế, hai loại tư tưởng này, có lẽ nói lý luận, đều là thứ không có chút ý nghĩa nào.”
Diệp Ninh lắc lắc đầu, nói.
“Nếu như là người đọc sách, cần gì phải bám sát vào tư tưởng, đạo lý ở trên sách thánh hiền đã đủ nhiều rồi, trị quốc không phải chỉ có tư tưởng là được, xã hội đại đồng cũng không phải thông quá cái miệng là có thể nói ra, nếu như người đọc sách ngày nào cũng tranh chấp những thứ này, vậy thì luân lạc đến bước đường này, thì cũng không có cái gì đáng tiếc cả, hoàn toàn là đáng đời.”
Diệp Ninh không có chút nào cảm thấy Nho đạo đáng thương. Đúng thật là tự mình gây ra, tự làm tự chịu. Vừa nực cười vừa hoang đường.
“Vậy thì Diệp huynh cho rằng, người đọc sách nên làm như thế nào?”
Vương tiên sinh và Trình phu tử vênh tai lên.
Nếu như Diệp Ninh đã lớn tiếng bình phán bọn họ như thế.
Vậy thì bọn họ cũng rất tò mò, “đạo” trong lòng Diệp Ninh là cái gì.
“Nên làm như thế nào?”
Dường như Diệp Ninh không có gì suy nghĩ, đã đưa ra câu trả lời.
“Tri thức và hành động hợp nhất!”
Nhận thức và hành động hợp nhất!
Có tiếng sấm sét nổ vang lên ở trong Thánh Viện.
“Đừng ồn ào!”
Nhưng đúng vào khoảnh khắc tiếng sấm sét vang lên, hai vị Á Thánh cùng lúc vung tay, xóa bỏ âm thanh, để tránh làm phiền đến Diệp Ninh. Trên mặt hai người lộ ra sự nghiêm túc trước nay chưa từng có.
Bọn họ nghe thấy lời nói của Diệp Ninh, trong đầu lặp đi lặp lại bốn chữ ý nghĩa đó.
“Nhận thức và hành động hợp nhất, nhận thức và hành động hợp…”
Càng nghiền ngẫm, càng suy nghĩ, lại càng cảm thấy hình như có thứ gì đó xoay chuyển ở trong đầu bọn họ. Nhưng mà lại giống như một làn sương mù, lờ mờ có cảm nhận, không thể nhìn thấu được.
Điều này khiến tỏng trong lòng hai người như bị trăm móng vuốt gãi, nhìn chằm chằm Diệp Ninh, đợi câu nói tiếp theo. Nhưng Diệp Ninh nói ra bốn chữ này, lại lộ ra một cỗ hương vị chấn động.
Toàn bộ Thánh Viện cổ kính mà mục nát, dường như bị sức mạnh mới dung nhập. Bên trên biển học, nổi lên gợn sóng, tiếng sóng vỗ từng đợt từng đợt.
Nơi truyền thừa, bia đá sáng chói, ý niệm Đại Nho thức tỉnh.
Trên bậc thang của Thư Sơn, hiện ra ánh sáng rực rỡ, phảng phất như là ánh sao, chói ngập toàn bộ con đường.
Cây tiên sinh không biết đã tồn tại bao lâu đó, càng là tỉnh lại từ trong giấc ngủ say, run rẩy, rung lắc giống như là bị điên, từng mảng lá màu bạc giống như là mưa rơi, xào xạc rơi xuống.
Bên ngoài đã sớm long trời lở đất.
Nhưng mà nơi chư tử ngủ say lại vẫn yên tĩnh như trước.
Chỗ này giống như là nghĩa trang chân chính vậy, những thứ đã được mai táng, chỉ còn lại tấm bia đá này, không còn thứ gì khác nữa. Nhưng Diệp Ninh vẫn như trước cảm nhận được một chút nguy hiểm.
Hắn cảm thấy bản thân có phải là nói quá nhiều rồi không, hỏi.
“Ta nói lời này, chắc sẽ không bị người khác nghe thấy chứ?”
Thái Hướng Cao giật mình, tiếp đó không ngừng cười khổ.