Chương 356: Mở thái bình cho muôn đời
Diệp Ninh nên nói, không nên nói đều đã nói ra rồi, thế mà cuối cùng còn lộ ra thần sắc lo lắng. Lúc nãy khi ngươi chỉ trích hai thánh, căn bản chưa từng nghĩ đến phương diện vấn đề này đúng không?
Có điều hắn ta cũng nghe đến nhập thần, trong đầu cũng vẫn luôn nghĩ về mấy chữ “nhận thức và hành động hợp nhất”.
“Diệp huynh nghĩ nhiều rồi, trong Thánh Viện, đã sớm không có người nữa, chư tử ngủ say, cũng sẽ không trở về thế gian, nếu không khi Tiên Môn chém đứt Nho đạo, sao có thể không có phản ứng nào chứ? Những lời huynh nói, thốt ra từ miệng huynh, vào trong tai ta, sẽ không có người thứ ba biết được.”
Thái Hướng Cao rất khẳng định trả lời, sau đó lộ ra thần sắc khẩn thiết.
“Diệp huynh, huynh nói nhận thức và hành động hợp nhất, rốt cuộc hiểu như thế nào?”
Đây là một danh từ mới.
Nhưng mà Thái Hướng Cao nghe thấy, đã sinh ra rất nhiều suy nghĩ.
Chỉ là những suy nghĩ này rất hỗn loạn, có chút không theo thứ tự, còn chưa thành hệ thống, hắn ta rất muốn nghe lời luận của Diệp Ninh. Trong mơ hồ, hắn ta có một loại dự cảm, những gì Diệp Ninh nói, có lẽ có thể thay đổi thế cục khó khăn của Nho đạo.
Diệp Ninh bị Thái Hướng Cao thuyết phục rồi.
Đúng thế, nơi này sao có thể còn có người chứ?
Nếu như có người, thì sao có thể mở to mắt nhìn Tiên Môn tiêu diệt? Có lý.
Vừa rồi nói nhiều như thế, lời nói đã đến bên miệng rồi, Diệp Ninh cũng có chút ý tứ không nói không thoải mái, lúc này thấy xung quanh cũng là yên tĩnh không có tiếng động, bị đâm sau lưng quen rồi, trong lòng hắn cũng thở dài một hơi, bản thân thật sự là bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, lần này đúng thật là nghĩ nhiều rồi, hắn nghĩ nghĩ một chút, tiếp tục nói.
“Cái gọi là nhận thức và hành động hợp nhất, thật ra ý nghĩa rất rõ ràng, đó chính là không chỉ nói, mà còn phải làm.”
Thái Hướng Cao chau mày.
“Nói như thế nào? Làm như thế nào? Làm thế nào để chứng minh đúng sai?”
Chỉ là một câu giải thích trống rỗng ngắn gọn như thế, rõ ràng là không thể nào khiến cho hắn ta thỏa mãn. Diệp Ninh lại nói.
“Nói không quan trọng, có thể nói trước, có thể làm sau, cũng có thể không nói, quan trọng là làm, chỉ cần làm, thì nhất định có thể chứng minh đúng sai.”
Thái Hướng Cao có chút kinh ngạc.
“Vì sao Diệp huynh chắc chắn như thế?”
“Bởi vì có vô số lịch sử giống như sách giáo khoa cảnh tỉnh ta, truyền cho ta từng đạo lý một.”
Diệp Ninh khẳng định nói.
“Bởi vì thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý!”
Linh hồn Thái Hướng Cao chấn động.
“Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý?”
Hắn ta mở miệng, dường như muốn nói cái gì, nhưng lại không nói nên lời.
Đây là bởi vì đã vào điểm mù kiến thức của hắn ta, tất cả những giáo dục mà hắn ta nhận được trong quá khứ, chưa bao giờ tiếp nhận thứ tương tự như này.
“Không sai, thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý!”
Diệp Ninh gật đầu, nhớ lại tình hình Nho đạo ở thế giới này, lại kết hợp với lịch sử ở kiếp trước, chậm rãi nói.
“Từ xưa đến nay, người đọc sách chính là biết kiến thức trước rồi mới hành động sau, hoặc là biết mà không làm, bọn họ chỉ tiếp nhận kiến thức, quan tâm nghiên cứu tư tưởng, lại không muốn thực hiện, đây chính là nói thì dễ làm thì khó.”
“Ở trong mắt rất nhiều người, đọc sách là cao thượng, chỉ cần đọc sách, vậy thì từ góc độ ý nghĩa nào đó đã có cảm giác ưu việt, đây là chuyện không đúng.”
“Nói trắng ra, đọc sách chỉ là vật phẩm nhất định phải có để thực hiện lý tưởng, kiến thức, là công cụ, không có kiến thức, thì không thể thực hiện được lý tưởng, nhưng chỉ có công cụ là không có tác dụng, điều quan trọng hơn đó chính là phải làm.”
Diệp Ninh nhìn hai tấm bia đá không chữ ở trước mắt, nhẹ nhàng nói.
“Ngươi xem, Vương tiên sinh và Trình phu tử, đều là thánh hiền, sở dĩ bọn họ có thể trở thành Á Thánh, đã nói rõ bọn họ có tiết tháo cao thượng và tài hoa kinh thế.”
“Nhưng điều này không đại biểu hai vị thánh hiền nhất định là chính xác, trên thực tế tư tưởng của bọn họ, sau khi trải qua thực tiễn, có thể nhìn ra được rất nhiều khuyết điểm, hai người đều nắm chặt khuyết điểm của đối phương để công kích, nhưng lại không suy nghĩ lại khuyết điểm của bản thân mà đối phương nói, rốt cuộc có phải là đúng hay không.”
“Ta nghĩ, là thánh hiền, bọn họ nhất định không phải là loại người ác ý vu khống đối phương, có câu nói như thế này, người hiểu bản thân mình nhất là kẻ địch, bọn họ đề cao tư tư tưởng của bản thân, cấp bách muốn biến nó trở thành chân lý, mà đối thủ lại không ngừng đi nghiên cứu tư tưởng của bọn họ, muốn từ góc độ nào đó tìm ra được lỗi sai, thực ra nhìn từ góc độ nào đó, đụng chạm của loại tư tưởng này là có lợi, ít nhất bọn họ có thể thông qua so sánh và thực tiễn để nâng cao bản thân, đáng tiếc, bọn họ không có. Bọn họ đã rơi vào một loại mơ hồ, lấy lá cây che mắt (không nhìn được toàn diện sự việc) không nhìn thấy Thái Sơn, chỉ vẫn luôn muốn nói rõ, muốn chứng minh bản thân là đúng, nhưng lại bỏ sót cho dù là Thánh Nhân, cũng sẽ có sai lầm.”