Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 357: CHƯƠNG 357: MỞ THÁI BÌNH CHO MUÔN ĐỜI (2)

Chương 357: Mở thái bình cho muôn đời (2)

Những điều Diệp Ninh nói không khó hiểu, hai Á Thánh khiến cho Nho Môn suy tàn này, thật ra vốn dĩ lòng không xấu. Sở dĩ bọn họ tranh chấp, chẳng qua là tranh đấu tư tưởng mà thôi.

Tranh đấu tư tưởng ở trong lịch sử của Nho đạo còn ít sao?

Không nói đến cái khác, chính là những gì Thánh Nhân nói, đã từng nhận phải nghi ngờ.

Thánh Nhân nói, bản tính con người vốn dĩ là lương thiện.

Hậu nhân cảm thấy không đúng, cho rằng bản tính của con người vốn dĩ là ác.

Tranh chấp tính thiện và tính ác cũng chưa có một đáp án rõ ràng thống nhất. Đây chính là chỗ khó của tranh chấp tư tưởng, muốn thống nhất tư tưởng, quá khó rồi.

Nghe đến đây, hai vị Thánh trầm mặc.

“Hắn nói đúng, Thánh Nhân cũng sẽ có lúc phạm sai lầm, càng huống hồ là chúng ta, lẽ nào chúng ta đã thật sự rơi vào rào cản tri thức?”

Cái gì là rào cản tri thức?

Nói đơn giản, chính là coi một tư tưởng nào đó hoặc là đạo lý nào đó, trở thành chân lý duy nhất, điên cuồng tin tưởng một cách tuyệt đối, không thể nào thoát ra được.

Đây chính là rào cản tri thức.

Vậy thì nên thoát khỏi rào cản tri thức như thế nào?

Không có ai rõ ràng hơn so với hai vị Thánh.

Rất đơn giản, thử từ một góc độ khác nhìn nhận sự vật, sau đó sẽ dần dần phát hiện chỗ sai lầm của bản thân, đến lúc đó, kiến thức và tư tưởng đều thăng hoa, rào cản tri thức cũng không tồn tại nữa.

Nghĩ đến đây, hai người đều bất giác nhớ lại tư tưởng của bản thân.

Vừa nghĩ đến, quả nhiên phát hiện giống như Diệp Ninh nói, tồn tại vấn đề rất lớn. Trong chớp mắt, vừa xấu hổ vừa khó có thể tin được.

“Thế mà người này lại nhìn nhận thông thấu như thế?”

Trong ánh mắt hai người nhìn Diệp Ninh lộ ra vẻ chấn động.

Diệp Ninh còn trẻ tuổi như thế, nhưng mà linh hồn bên trong cơ thể lại giống như yêu nghiệt đã sống mấy ngàn năm vậy.

“Tư xưa đến nay, có bao nhiêu thánh hiền đều có tư tưởng và học thuyết, Diệp huynh cảm thấy, đều không thể tiếp thu được sao?”

Tâm tư của Thái Hướng Cao thay đổi.

Lời nói này của Diệp Ninh, mang đến cho hắn ta rất nhiều suy nghĩ.

Nhất thời, hắn ta cũng đã quên mất bản ý mà bản thân đến đây, bắt đầu thành khần thỉnh giáo, muốn hiểu rõ những vấn đề mà bản thân không hiểu rõ khi đọc sách.

“Ta không cảm thấy như thế, ta cũng không nói không có chỗ nào tiếp thu được, chỉ nói Vương tiên sinh đi, tư tưởng của ông ta khiến cho con người theo đuổi nhân nghĩa, nâng cao tu dưỡng của bản thân, Trình tiên sinh thì nói lễ pháp, vốn dĩ lễ pháp không sai, trung hiếu kính nhường càng không có sai, lễ nghĩa, văn minh, có thể khiến cho một người trở nên tốt hơn, những thứ này đều không có vấn đề gì cả.”

Diệp Ninh nhẹ nhàng nói.

“Ta chỉ là cảm thấy, những tư tưởng này không nên nâng lên thành mức độ thiên lý.”

“Đệ tử Nho gia cùng với sự theo đổi những thứ tư tưởng viển vông này, càng nên chủ động thực hiện chúng.”

“Nói dễ hơn làm, biết trước rồi mới làm, đây là trạng thái bình thường, làm trước nói sau, ngược lại rất hiếm gặp, người đọc sách không nên trầm mê trong tư tưởng, tư tưởng quá nhiều rồi, ngôn luận của một nhà, đều không có gì khác biệt, từ trước đến nay đọc sách không phải vì mục đích gì cả, xây dựng xã hội đại đồng được nói đến trong sách thánh hiền mới là mục đích, ngươi hiểu ý của ta không?”

Thái Hướng Cao gật đầu, trong ánh mắt của hắn ta tràn ngập các loại cảm xúc. Có mơ hồ, có kinh ngạc, có chờ đợi, cũng có nghi hoặc.

“Thái huynh, ngươi là bởi vì cái gì mà đọc sách?”

Diệp Ninh nhìn thấy bộ dáng của Thái Hướng Cao như thế, trong lòng thở dài một tiếng, người đọc sách của thế giới này bị giám cầm quá chặt, nên đã chủ động hỏi.

Bởi vì cái gì mà đọc sách?

Dường như Thái Hướng Cao nghĩ cũng không cần nghĩ, đã nói ra bốn chữ.

“Trung quân báo quốc!”

Sau khi nói xong, cả người đừng sững sờ.

Hắn ta ý thức được, điều này không đúng.

Điều này đúng là không đúng.

Lẽ nào ta đọc sách, là vì cái này sao?

Lẽ nào người đọc sách, chỉ có một chút theo đuổi này thôi sao?

“Bởi vì cái gì mà đọc sách?”

Hai lão giả cũng đang suy nghĩ vấn đề này.

Trong đầu của bọn họ nghĩ ra rất nhiều thứ.

Nghĩ lại sơ tâm ban đầu năm đó bản thân đọc sách, bọn họ cũng không phải trung quân báo quốc, Trình tiên sinh từ nhỏ đã rất có suy nghĩ, lý tưởng cả đời của ông ấy chính là làm rạng danh Thánh Đạo.

Còn về Vương phu tử, đã quen nhìn thấy cảnh bách tính lang thang khắp nơi, nhân tính xấu xa, vì thế muốn trong lòng người đều có tình yêu. Đây là lý do bọn họ đọc sách.

Không đúng sao? Đương nhiên là đúng. Chỉ là lại thể hiện ra rất hạn hẹp.

Ít nhất sau khi Diệp Ninh nói ra những lời đó, bọn họ rất khó nói ra sơ tâm lúc đó của bản thân.

Người đọc sách không nên là như thế, Nho đạo càng không nên là như thế, chúng ta nên có ước mơ cao hơn.

“Vì thế, rốt cuộc là bởi vì cái gì mà đọc sách?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!