Chương 379: Thập niên ma nhất kiếm
Diệp Ninh trở về rồi!
Vậy thì biển máu mà Tiên Môn gây ra, đã đến lúc phải trả lại. Cả thành đều hô to tên của Diệp Ninh.
Cảnh tượng ngàn vạn người bộc phát ra khí thế này, khiến cho tất cả người của Tiên Môn đều biến sắc mặt.
“Ngươi chính là Diệp Ninh!”
Cù Thủ Tiên cẩn thận nhìn nam nhân ở trước mặt.
Trước thời khắc này, ông ta không hề coi Diệp Ninh là vấn đề gì cả.
Ở trong mắt của Tiên Môn, Diệp Ninh chỉ là một công cụ hình người để tập trung danh vọng thiên hạ mà thôi, lúc nào cũng co thể chém giết, sau đó gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho Đại Chu.
Đương nhiên Cù Thủ Tiên cũng cho rằng là như thế.
Từ trước đến giờ ông ta đều không cảm thấy, chỉ một người phàm nho nhỏ, có thể trở thành hậu hoàn của Tiên Môn. Nhưng lúc này, ông ta đã thay đổi suy nghĩ của mình.
Diệp Ninh có thể dùng sức của một người, tập hợp niềm tin của hàng ngàn vạn người lên mình, chỉ cảnh tượng này, đã xứng để ông ta xem xét một cách nghiêm túc. Nhưng cái ông ta gọi là xem xét nghiêm túc, cũng chỉ là thu lại vẻ khinh thường mà thôi.
Sau lưng của hắn dựa vào Vũ Hóa Môn mạnh mẽ, đương nhiên không thể nào sợ hãi Diệp Ninh. Vì thế ông ta cười lạnh một tiếng, nói.
“Vừa rồi ta là nói, Tiên Môn tương đương với trời, ý của Tiên Môn, chính là ý của ông trời, thế sao, Diệp đại nhân có ý kiến?”
Diệp Ninh lắc lắc đầu, nói.
“Ngươi sai rồi, Tiên Môn không phải tròi, Tiên Môn chỉ là Tiên Môn, ý của Tiên Môn, càng không thể đại biểu ý của trời.”
“Hơn nữa, cho dù Tiên Môn thật sự là trời, cũng không đại biểu có thể muốn làm gì thì làm.”
“Nơi lòng người hướng về, trời cũng phải theo!”
Lòng người!?
Trong mắt Cù Thủ Tiên lóe lên thần sắc khinh thường, lòng của một đám sâu kiến, có cái gì quan trọng sao?
“Nếu như trời không theo thì sao?”
Ông ta hỏi.
Diệp Ninh rất nghiêm túc nhìn ông ta.
“Vậy thì tiêu diệt trời!”
Nơi lòng người hướng về, trời cũng phải theo.
Nếu như không theo, vậy thì sẽ tiêu diệt trời!
Lời nói ngắn gọn mà mạnh mẽ này, lại mang theo một cỗ sức mạnh phấn chấn lòng người. Cho dù là nông phu cả ngày làm việc, nông phụ ở trong nhà dệt vải giặt quần áo, thậm chí ở bên ăn mày ăn xin ở bên đường. Lúc này, đều biến trở nên nóng bỏng.
Đây là cái gì? Đây là tức giận! Bọn họ vốn dĩ nên tức giận.
Tiên Môn muốn phá trận Tiệt Tiên, đây là chỗ dựa cuối cùng của bọn họ, những năm nay, bọn họ thấp hèn như sâu kiến, nhưng cho dù như thế, Tiên Môn vẫn như trước không chịu buông tha, nhìn Cù Thủ Tiên tùy tay đánh một đòn đã tạo thành phá hại cực lớn, có biết bao nhiêu người thân của mọi người mất mạng, đó là một nỗi đau thấu xương.
Bọn họ nhất định phải tức giận.
Chỉ có điều quá khứ, bọn họ mất đi quyền lực tức giận.
Nhưng bọn họ là người, người không phải khúc gỗ, biết tức giận, biết bi thương, bị thương sẽ đau, kiếm được tiền sẽ vui vẻ, thất tình lục dục, bọn họ cũng có.
Những thứ này không phải chỉ một mình Tiên Môn có.
Cù Thủ Tiên cảm nhận được sự tức giận của toàn bộ kinh thành, ông ta cũng bắt đầu tức giận. Tại sao?
Đám sâu kiến các ngươi, tại sao dám thể hiện ra cảm xúc tức giận? Các ngươi không sợ chết sao!
“Tiêu diệt trời? Chuyện cười, ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi có thể đi ngược lại với trời sao?”
Cù Thủ Tiên nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh, trong lồng ngực sát khí dâng trào.
Ông ta phát hiện Diệp Ninh mang đến cho ông ta uy hiếp cực lớn.
Người nam tử trẻ tuổi mà gầy gò này, trên người có một cỗ sức mạnh trời sinh có thể tập trung được lòng người. Người như thế, trời sinh đã được định trước khả năng làm chuyện lớn.
Giữ hắn lại, đối với Tiên Môn mà nói, tuyệt đối là một tai họa cực lớn. Đúng thế, vào lúc này, cuối cùng ông ta cũng thừa nhận, Diệp Ninh bị coi thường rồi. Hắn có tư cách để cho Tiên Môn kiêng dè!
“Đi ngược lại với trời?”
Diệp Ninh lắc lắc đầu, nói.
“Con người chắc chắn sẽ thắng trời!”
Con người chắc chắn sẽ thắng trời?
Đây là khẩu hiệu làm phấn chấn lòng người như thế nào.
Vô số người đều đắm chìm vào trong sức mạnh mà mấy chữ này mang lại, Cù Thủ Tiên hung hãn ra tay.
“Nói khoác mà không biết xấu hổ, ta phải xem xem, ngươi dựa vào cái gì mà có khẩu khí lớn như thế? Trận Tiệt Tiên cũng bị ta phá rồi, ngươi cho rằng một người ngươi, có thể bảo vệ được tòa thành này sao?”
Cù Thủ Tiên khống chế phi kiếm, trực tiếp giết về phía trước. Cùng với hắn, còn có ba tiên khác.
Bốn người tâm ý tương đồng, vừa mới ra tay, đã là đuổi tận giết tuyệt.
Nhìn tình hình trước mắt, điểm quan trọng của toàn bộ kinh thành, chính là một mình Diệp Ninh. Nếu như hắn chết, kinh thành chính là không cần tấn công mà tự phá.
Vì thế còn đợi cái gì nữa? Đương nhiên là trực tiếp giết hắn!
Vũ Hóa Tứ Tiên, từ trước đến nay thống nhất liên kết, bọn họ có sự hiểu ý của nhau cao nhất, không cần trao đổi, đã biết được bản thân nên làm cái gì. Vì thế bọn họ tự nhiên hình thành trận thế, bố trí một kiếm trận.