Chương 380: Thập niên ma nhất kiếm (2)
Kiếm trận này nhìn có vẻ không hề cao thâm, chỉ là kiếm trận tứ tượng mà thôi.
Nhưng bọn họ lại là bốn tu sĩ Thiên Khu Cảnh hàng thật giá thật, chiến lực bọn họ liên hợp với nhau có thể hình thành, tuyệt đối là thứ người thường không thể nào tưởng tượng được.
Nhìn thấy cảnh này, Cơ Minh Nguyệt thay đổi sắc mặt.
“Không hay rồi!”
Rất nhiều người đều muốn ra tay.
Trong nhận thức của bọn họ, Diệp Ninh rất ít khi giao thủ với người khác. Sự vây công của Vũ Hóa Tứ Tiên, tuyệt đối không phải là thứ hắn có thể chống đỡ được. Nhưng Bùi Ngữ Hàm lại ngăn cản bọn họ.
“Không cần giúp đỡ.”
Nàng ra rất chắc chắn nói.
Mọi người không ngừng mơ hồ. Rốt cuộc Bùi Ngữ Hàm lấy tự tin ở đâu ra.
Một mình Diệp Ninh, lẽ nào có thể chiến đấu với Vũ Hóa Tứ Tiên sao?
Nhưng mà chuyện tiếp theo xảy ra, khiến cho bọn họ dần dần choáng váng. Diệp Ninh động cũng không động, cứ đứng sừng sững ở đó.
Bộ quần áo sao trời của chư tử phát ra ánh sáng sao.
Dấu ấn tinh thần của chư tử hồi phục, từng đạo khí tức đáng sợ diễn hóa ở trên người hắn.
Vũ Hóa Tứ Tiên liên thủ xuất kích, lại giống như là đụng phải tấm sắt, trong chớp mắt sức mạnh phản phệ mạnh mẽ khiến cho cả bốn người họ lùi lại.
“Ngươi đây là loại bảo vật gì?”
Lạc Vân Tiên lộ ra thần sắc không thể tin được.
Quần áo pháp bảo mà Diệp Ninh mặc, thế mà lại lợi hại như thế.
Bốn người tu sĩ Thiên Khu Cảnh liên hợp tấn công, thế mà lại dễ dàng bị chặn lại như thế? Đây không phải là nói, hắn trời sinh đã là bất khả chiến bại sao?
“Phế vật!”
Diệp Ninh lắc lắc đầu, khinh thường nói.
Nói thật, hắn còn thật sự có một chút chờ đợi. Hy vọng bốn người này có thể phá vỡ phòng ngự của hắn.
Cũng không phải là nói hắn muốn tìm chết vào thời điểm mấu chốt này, hắn đơn thuần chỉ là nhìn bộ quần áo này không thuận mắt, muốn thoát khỏi nó. Nhưng không có gì bất ngờ, bốn người này căn bản không làm dao động được quần áo sao trời của chư tử.
“Thảo nào có khẩu khí lớn như thế, hóa ra là dựa vào pháp bảo!”
Cù Thủ Tiên cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên thần sắc âm hiểm.
“Nhưng cho dù ngươi có thể tự bảo vệ bản thân, ngươi bảo vệ được người khác sao?”
Một ánh mắt của ông ta, ba người còn lại lập tức hiểu ra.
Thân hình lấp lóe, binh chia làm hai đường. Củ Thủ Tiên và Lạc Vân Tiên xông vào Diệp Ninh trước. Hai người còn lại, thì giết vào trong kinh thành. Đây là muốn Diệp Ninh được cái này mất cái khác.
“Vô sỉ!”
Trong mắt Diệp Ninh lóe lên một tia lạnh lùng.
Những Tiên Môn này, thật sự không có bất kỳ liêm sỉ nào để nói cả, thế mà lại vung đao về phía người bình thường, dùng loại phương thức này, khiến cho hắn đầu cuối không lo được. Vừa nghĩ đến đây, chính khí cuồn cuộn trên người điên cuồng dâng lên, hóa thành một đạo tấm màn trắng tinh. Trực tiếp chặn đường hai người đang xông về phía trước.
“Đại Nho!”
Sắc mặt bốn người đại biến.
Thế mà Diệp Ninh đã trở thành Đại Nho! Không, không chỉ là Đại Nho!
Nhìn chính khí cuồn cuộn dâng trào trên người hắn, bất luận là số lượng hay là chất lượng, đều đã đạt đến mức độ khiến bọn họ tê cả da đầu. Nói về lý luận, Đại Nho bình thường, nhiều nhất đánh ngang bằng với một người bọn họ.
Nhưng mà Đại Nho này của Diệp Ninh, lại là yêu nghiệt đến mức độ dùng sức của một người, áp chế bốn người! Đây vẫn còn là Đại Nho sao?
Nho đạo vừa mới giải phong ấn, đã dưỡng ra được một quái vật này rồi?
Không đúng!
Suy nghĩ của bốn người quay cuồng, nghĩ đến một khả năng càng lớn hơn.
“Là ngươi phá khóa giam cầm Nho đạo!”
Bọn họ khó có thể tin được nhìn Diệp Ninh.
Nho đạo hồi phục rồi. Nhưng bọn họ không biết nguyên nhân.
Nhưng mà bây giờ nhìn Diệp Ninh, lại kết hợp với sự biến mất lúc trước của hắn, mọi người bất ngờ hiểu ra.
Si!
Đám người Tiên Môn hít một hơi khí lạnh.
Bọn họ cảm nhận được chính khí cuồn cuộn giống như là biển lớn mênh mông kia, trong đôi mắt lộ ra thần sắc chấn động.
“Thế mà Diệp Ninh lại giải được phong ấn của Nho đạo, bản thân càng là bước vào Đại Nho!”
“Không, Đại Nho bình thường sẽ không mạnh mẽ như thế, e rằng khoảng cách hắn đến Bán Thánh đã không còn xa nữa!”
“Quần áo pháp bảo kia trên người hắn, lẽ nào chính là có được từ trong Thánh Viện?”
Đám người Tiên Môn đều không ngốc, rất nhanh bọn họ đã liên tưởng đến nguyên nhân Diệp Ninh trở nên mạnh hơn.
Thánh Viện! Nhất định là Thánh Viện!
Thảo nào vừa rồi Diệp Ninh biến mất, hóa ra thế mà hắn lại đi đến Thánh Viện, không một tiếng động làm ra một chuyện lớn động trời như thế này.
“Không thể nào, đây không thể nào, vì sao hắn lại nghịch thiên như thế?”
Sắc mặt Phương Thanh Tuyết khó coi.
Từ trước đến giờ nàng ta chưa bao giờ coi trọng Diệp Ninh. Nàng ta càng là hận đến tận xương cốt với Diệp Ninh.
Nhưng mà lúc này, lại vô cùng chân thật sinh ra lòng sợ hãi.