Chương 387: Chiến đấu vì đất nước, cùng vui mừng với đất nước (3)
Điểm này, trong lòng Ngụy Văn Thông hiểu rõ, vì thế lúc này, hắn ta muốn khuyên Bùi Ngữ Hàm rời đi. Nhưng Bùi Ngữ Hàm không hề có bất kỳ hành động nào, ngón tay của nàng ta chỉ Diệp Ninh, nói.
“Ngươi nói, vì sao hắn không hề có bất kỳ hành động nào vậy?”
Câu nói này, khiến cho mọi người bừng tỉnh.
Đúng thế.
Vì sao Diệp đại nhân không có bất kỳ hành động nào. Bọn họ ngẩng đầu, kỳ lạ nhìn Diệp Ninh.
Diệp Ninh cũng đang ngẩng đầu, hắn nhìn mười ba bàn tay khổng lồ, mang theo khí tức ngập trời, nghiền ép về phía kinh thành.
Sau đó thở dài một tiếng, nói.
“Vì sao các ngươi vẫn luôn ép ta?”
Bây giờ hắn chỉ là một Đại Nho.
Tuy hắn rất yêu nghiệt, có chính khí cuồn cuộn vô cùng vô tận. Nhưng Đại Nho chính là Đại Nho.
Giữa hắn và mười ba trưởng giáo kém rất nhiều cảnh giới, điều này nhất định là không bù đắp được. Nhưng điều này lại không đại biểu Diệp Ninh không có cách nào để đối phó với trưởng giáo mười ba tông.
Chỉ là phương pháp này, lúc trước hắn không nghĩ đến là phải dùng nó.
“Trong tòa thành này, còn có ngàn ngàn vạn vạn sinh linh, ta không thể nào nhìn tòa thành này cứ như thế bị các ngươi hủy diệt.”
Diệp Ninh hít sâu một hơi, một cỗ khí tức kinh thiên động địa, từ trên người hắn tràn ra ngoài.
“Vì thế, thứ bị hủy đi chỉ có thể là các ngươi!”
Trong toàn bộ kinh thành, một kẽ hở trên các con đường, từng viên gạch, mỗi một cây cỏ… vào lúc này, đều phát ra ánh sáng rực rỡ. Đạo ánh sáng này, mỗi người đều rất quen thuộc. Đây là sức mạnh của trận Tiệt Tiên. Lúc trước bọn họ cũng từng có nó. Chỉ là bây giờ đã bị phá hủy rồi.
Nhưng mà, nó đã bị hủy diệt rồi, vì sao lại xuất hiện lần nữa? Khắp thành ánh sáng rực rỡ, hội tụ về phía một mình Diệp Ninh.
Lúc này, một suy nghĩ kinh người xuất hiện trong lòng của mỗi người.
“Lẽ nào nói, Diệp Ninh chính là người chủ trận!”
Người chủ trận?
Cơ Minh Nguyệt tưởng tượng vô số khả năng có thể vượt qua kiếp nạn này, nhưng mà lại không ngờ được đến điều này. Bởi vì trước đó, không có bất kỳ dấu hiệu nào từng thể hiện Diệp Ninh chính là người chủ trận.
Hoặc là đổi một cách nói khác, đừng nhìn nàng là Thiên Tử, nhưng trên thực tế hiểu biết đối với đại trận kinh thành, so với người khác không có gì khác nhau cả, đây đúng là trận pháp do Thái Tổ lập ra, nhưng mà Thái Tổ lại không truyền thụ tòa trận pháp này cho hậu nhân.
Các đời Thiên Tử, đều không thể nào khống chế trận pháp này.
Vì vậy rất nhiều người đều cảm thấy, có lẽ vốn dĩ trận này không có người chủ trận. Nhưng điều này rõ ràng là không thể nào.
Một đại trận có thể bảo hệ bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng của một quốc gia, một đại trận có thể mang đến hi vọng cho tất cả mọi người ở trong thành, từ trước đến nay sao có thể không có người chủ trận chứ?
Nhưng mà, nếu như có người chủ trận, vì sao từ trước đến giờ chưa từng xuất hiện?
Thân là Thiên Tử Đại Chu, nhưng Cơ Minh Nguyệt lại không biết gì về trận pháp này, nàng không biết người như thế nào, mới có tư cách trở thành người chủ trận nhưng mà lúc này nhìn thấy Diệp Ninh, hình như đã có chút cảm nhận.
“Có lẽ cũng chỉ có hắn, mới xứng đáng làm người chủ trận của trận pháp này đi?”
Ý nghĩa của đại trận kinh thành thật sự là quá quan trọng rồi.
Đó là tôn nghiêm cuối cùng của một quốc gia. Là giới hạn cuối cùng của vương triều.
Cũng là sự bảo vệ mà vô số người trong thiên hạ tin tưởng, dựa vào.
Nếu như người chủ trận tâm thuật bất chính, vậy thì chắc chắn sẽ là tai họa diệt vong.
“Thế mà Diệp đại nhân lại là người chủ trận!”
“Ngài ấy có thể tu sửa được đại trận kinh thành sao?”
“Nếu như đại trận có thể kịp thời khôi phục, có lẽ sẽ có biến số!”
Vô số người vui mừng, biểu hiện của Diệp Ninh ở trong tuyệt vọng, chắc chắn là một liều thuốc trợ tim cho bọn họ. Nhất thời, trong mắt mọi người lại một lần nữa xuất hiện ánh sáng.
Đó là ánh sáng hy vọng.
“Người chủ trận?”
“Trận pháp này có người chủ trận từ lúc nào vậy?”
“Nghiệp chướng này, rốt cuộc còn có cái gì dấu diếm người đời!”
Người của Tiên Môn bị Diệp Ninh giết rất nhiều.
Lúc này chỉ còn lại mười mấy người tàn dư may mắn sống sót.
Bọn họ đứng ở phía sau, không rời đi, bởi vì trong lòng bọn họ ngập tràn thù hận. Bọn họ phải ở đây, nhìn kinh thành bị phá hủy.
Đây nhất định là sẽ trở thành ký ức đẹp nhất trong đời này của bọn họ.
Nhưng mà ánh sáng phảng phất như là chỗ nào cũng có, từ bốn phương tám hướng phát ra, lại khiến cho trong lòng bọn họ phủ lên một tầng mây mù. Diệp Ninh thật sự là ẩn giấu quá sâu rồi.
Sâu đến mức thậm chí khiến cho bọn họ cảm thấy sợ hãi.
Rốt cuộc tên này còn có chuyện gì hắn không dám làm, hoặc là nói không làm được?
Phương Thanh Tuyết vẫn còn sống.
Nhưng nàng ta sống cũng là một cực hình.