Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 388: CHƯƠNG 388: TÊN CỦA TÒA TRẬN NÀY LÀ NHÂN GIAN

Chương 388: Tên của tòa trận này là Nhân Gian

Bởi vì tất cả người của Quần Ngọc Các chết hết rồi, chỉ có một mình nàng ta sống sót.

Đương nhiên, đây là trùng hợp, nàng ta là vận khí tốt, mới may mắn sống sót.

Nhưng nàng ta sẽ không cho rằng như thế, mơ tưởng của nàng ta bị phá vỡ, cho rằng đây là Diệp Ninh cố ý làm thế. Muốn giữ lại nàng ta, sau đó sỉ nhục nàng ta.

Đúng thế, hắn nhất định là có loại suy nghĩ này!

Bởi vì đổi thành là ta, cũng tuyệt đối sẽ không dễ dàng để cho hắn chết.

Phương Thanh Tuyết khư khư cố chấp, sẽ không ngờ được lúc này Diệp Ninh đã sớm quên mất nàng ta rồi, trong lòng nàng ta tràn ngập thù hận, quyết liệt nói.

“Trận pháp này đã bị phá hủy rồi, cho dù hắn là người chủ trận thì có sao? Trưởng giáo sẽ cho hắn cơ hội hồi phục sao?”

Trên thực tế chính là như thế.

Khi toàn bộ kinh thành đều phát ra ánh sáng.

Mười ba bàn tay to khổng lồ đó, tốc độ nghiền ép bất ngờ tăng thêm gấp vô số lần. Trong bầu trời, truyền ra trận sấm sét rền vang để thể hiện sự tức giận.

“Không ngờ được thế mà ngươi lại là người chủ trận, xem ra quả nhiên là không giữ ngươi lại được!”

Lại là một giọng nói âm trầm vang lên.

“Ở trong việc của ngươi, Tiên Môn đã phạm sai lầm, đáng ra nên lập tức giết chết ngươi ngay từ đầu!”

Cuối cùng, liên tục vang lên giọng nói mang theo sát ý.

“Ngươi muốn hồi phục đại trận, nhưng đã quá muộn rồi, đây là ta nói!”

“Ngươi hồi phục được Nho đạo thì sao? Nho đạo căn bản không thể nào lại lần nữa đứng dậy, ngày hôm nay ngươi nhất định sẽ chết!”

“Không chỉ ngươi sẽ chết, tòa thành này, đều sẽ bồi táng cùng với ngươi!”

Trường giáo mười ba tông truyền ra khí tức nguy hiểm trước nay chưa từng có.

Trong bầy trời, mây mù che trời, tiến sấm rền vang.

Đến cảnh giới của bọn họ, đã có thể khống chế thiên địa rồi, vì thế khi nổi giận, giống như là trời tức giận.

Ngày hôm nay bọn họ nhất định phải giết Diệp Ninh. Cũng nhất định phải hủy diệt Diệp Ninh!

Người phàm cũng có thể đối kháng với Tiên Môn sao?

Trước ngày hôm nay bọn họ cảm thấy không thể nào.

Nhưng mà từ trên người Diệp Ninh, bọn họ lại cảm nhận được sự sợ hãi. Không sai, là sợ hãi.

Đến địa vị của bọn họ, cảnh giới này, trên thế giưới đã có rất ít thứ có thể khiến cho bọn họ sợ hãi. Nhưng mà Diệp Ninh, lại khiến cho bọn họ vô cùng kiêng dè.

Không phải bởi vì bây giờ Diệp Ninh có bao nhiêu lợi hại, mà là bọn họ từ trên người Diệp Ninh, nhìn thấy được vô số khả năng. Ngươi thành lập Viện giám sát ta không nói ngươi cái gì.

Nhưng mà thế mà ngươi lại hồi phục Nho đạo rồi!

Ngươi còn trở thành người chủ trận của trận Tiệt Tiên?

Cứ buông thả người như thế, còn không phải để ngươi lật trời sao?

Trong năm tháng mà cả đời bọn họ trả qua, không có loại nhân vật yêu nghiệt như Diệp Ninh. Những người được gọi là thiên kiêu, nhân kiệt đó so sánh với Diệp Ninh, đều là ánh sáng đã mờ đi.

Vì thế, bọn họ mới ngang tàn ra tay, vừa mới ra tay, đã phải đạt đến diệt cỏ tận gốc một trăm phần trăm. Người này, cộng thêm với tòa thành này, đều sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ.

Đây chính là cái giá dám đối kháng với Tiên Môn.

Bọn họ nhất định phải nói với sinh linh toàn thiên hạ một đạo lý. Tiên Môn chính là trời! Ý trời, không thể làm trái!

“Tòa thành này sẽ bồi táng cùng với ta?”

Diệp Ninh cười, hắn lắc lắc đầu, xoay người, dịu dàng nhìn về toàn bộ kinh thành, các bách tính giống như cây cỏ dại mọc lên đang mong chờ.

Sau rồi, kinh thành căn bản không phải thành. Không phải vật. Mà là vật sống. Là con người!

Tòa thành này, chính là tòa thành do những sinh mệnh nhìn thì có vẻ nhỏ bé tạo thành.

Ánh sáng từ khắp các góc ở trong kinh thành phát ra, sau đó lao thẳng về phía Diệp Ninh. Vì thế cả người hắn đều phát ra ánh sáng.

Tất cả mọi người đều cảm thấy, hắn đang muốn hồi phục đại trận này. Nhưng trên thực tế, Diệp Ninh không làm như thế.

Tiên Môn không hề hiểu tòa đại trận này một chút nào, cũng như bọn họ không hiểu gì về tòa thành này vậy. Trên thực tế đại trận căn bản không bị phá.

Thứ Tiên Môn nhìn thấy chỉ là biểu hiện bên ngoài.

“Các ngươi đều không hiểu, đều cho rằng trận bị phá rồi, thì thành sẽ mất, nhưng thật ra đã hiểu ngược quan hệ nhân quả, trên thực tế, thành còn, trận sẽ còn.”

Diệp Ninh lầm bầm nói.

Trong đôi mắt hắn, chảy dọc thần sắc thăng trầm.

Đây căn bản không phải ánh mắt mà ở độ tuổi của hắn nên có, cho dù là người có hai kiếp, nhưng mà sự thăng trầm này đối với hắn mà nói, cũng có chút quá khoa trương.

Đây không phải là ánh mắt của hắn. Mà là ánh mắt của Thái Tổ.

Thân là người chủ trận duy nhất của đại trận, lúc này Diệp Ninh đã dung hòa thành một thể với trận pháp này rồi. Trong đất trời không có người thứ hai, có thể có hiểu biết về tòa trận này như hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!