Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 389: CHƯƠNG 389: TÊN CỦA TÒA TRẬN NÀY LÀ NHÂN GIAN (2)

Chương 389: Tên của tòa trận này là Nhân Gian (2)

Khi Diệp Ninh dung hòa với tòa trận này, hắn nhìn thấy rất nhiều thứ. Những thứ này, đều là những mưa gió mà vạn năm nay tòa thành này trải qua.

Hắn nhìn thấy từng thân thể một ngã xuống, máu tươi phun ra, linh hồn trôi dạt.

Hắn nhìn thấy từng người dân thường lăn lộn ở trong bùn đất, dùng tư thái khiêm tốn nhất, đổi lại thức ăn rẻ nhất. Hắn nhìn thấy quan lại ngồi ở trong kiệu, cao cao tại thượng đi qua từng con đường lát đá xanh.

Hắn nhìn thấy kỵ binh giơ roi, điên cuồng chạy trong phố xá náo nhiệt.

Những cảnh tượng phức tạp này, đều đại biểu cho một đoạn ký tức sống động, vang vọng ở trong đầu của Diệp Ninh. Đây chính là những chuyện đã xảy ra trong tòa thành này.

Sau đó hắn lại lờ mờ cảm nhận được một loại sức mạnh.

Dường như loại sức mạnh này cũng cảm ứng được sự tồn tại của hắn, đang lao thẳng về phía hắn. Nhưng sức mạnh này rất yếu ớt.

Yếu ớt đến mức giống như là một hạt cát.

Nhưng không sao, tuy yếu ớt, nhưng mà số lượng rất nhiều. Những sức mạnh này đến từ đâu?

Không phải ai khác, chính là thủ quân đang liều mạng đứng ở trên tường thành, chính là những bách quan văn võ dùng hết dũng khí dự định tuẫn quốc, chính là những hán tử của Viện giám sát có ánh mắt kiên định, đương nhiên, cũng là Cơ Minh Nguyệt.

Không chỉ là bọn họ.

Còn bao gồm những tiều phu trốn ở trong phòng củi run rẩy, những người dân đói bảo vệ mảng ruộng hoang vu, sắc mặt gầy gò, còn có những đứa trẻ còn ít tuổi mà trên mặt châm lấm tay bùn.

Thậm chí mảnh đất ở bên ngoài thành không biết đã chôn vùi bao nhiêu người, ở trong đất phát ra khí tức không đáng kể. Tất cả chúng đều đang truyền ra sức mạnh.

Những sức mạnh này bị đại trận lôi kéo, từng chút từng chút một tập hợp lại, sau đó dung nhập vào trên người Diệp Ninh. Đây chính là sức mạnh của người phàm.

Loại sức mạnh này có thể kinh thiên động địa. Loại sức mạnh này cũng có thể nghịch chuyển thời gian.

Loại sức mạnh này bình thường, nhưng mà lại không bình thường, chói mắt nhưng mà cũng không hấp dẫn ánh mắt nhất, là khói bếp bốc lên từ các gian nhà, cũng là âm thanh đọc sách rõ ràng ở trong thư viện.

Đây chính là Đại Chu, đây chính là nhân gian.

Rất rõ ràng, cỗ sức mạnh đến từ mỗi một người. Bỗng nhiên, Diệp Ninh nhìn thấy một cảnh tượng. Đây là cảnh tượng nhiều năm trước Thái Tổ nhìn thấy. Đất trắng ngàn dặm, khắp nơi đều là mặt đất khô nứt. Dân đói giống như là quỷ, người chết khắp núi đồi.

Lưu dân giống như là rễ cây vỏ cây, ăn đất Quân m, lướt qua giống như là cào cào, ăn tất cả những thứ gì có thể ăn, không thể ăn được. Đây chính là loạn thế năm đó.

Thái Tổ quật khởi từ trong dân thường, ông ấy đã nhìn quen những thứ này, mơ ước thay đổi tất cả. Thật ra thứ ông ấy muốn rất đơn giản, ông ấy chính là hy vọng người trong thiên hạ có thể sống giống như con người bình thường. Sống sót, không phải quyền mà một bộ phận người nên có.

Dó đó mới có những thay đổi khác nhau của Thái Tổ sau này.

Ông ấy có thể thông qua nỗ lực của bản thân, thay đổi được điều gì đó. Đáng tiếc, ông ấy thành công rồi, nhưng lại thất bại rồi.

Sau khi ông ấy đi, dường như tất cả mọi người đều quay lại dáng vẻ ban đầu. Có lẽ ông ấy cũng dự liệu được điểm này, vì thế ông ấy đã bố trí trận pháp này.

Chỉ có người có thể đại biểu toàn bộ nhân gian, được nhân gian yêu mến, mới có tư cách khống chế tòa đại trận này. Lúc trước người đầu tiên làm được là Thái Tổ. Sau đó là Giám Chính.

Sau khi trống rỗng hàng ngàn năm, thì đến lượt Diệp Ninh. Tiên Môn gọi trận này là trận Tiệt Tiên. Bởi vì tòa trận này ngăn cản bước chân bọn họ hủy diệt tất cả.

Nhưng Diệp Ninh biết, tên thật sự của tòa trận này không phải như thế.

Đại trận Nhân Gian!

Không sai, đây mới là tên của trận pháp này.

Ai có thể khống chế trận pháp này, ai có thể có được sức mạnh của nhân gian. Nhà cao vạn trượng, đều bắt đầu từ mặt đất.

Sức mạnh mỗi một cá thể người phàm đều rất nhỏ bé, nhưng mà sức mạnh của toàn bộ nhân gian, thì chỉ có thể dùng vĩ đại để hình dung.

“Các ngươi không hiểu nhân gian, vì thế các ngươi cũng không hiểu được.”

“Trận pháp này, tòa thành này, đều không quan trọng, thật ra thứ quan trọng là người ở trong thành.”

“Thứ ngăn cản các ngươi không phải đại trận Nhân Gian, mà là vô số người không hoan nghênh các ngươi ở trong thành.”

Diệp Ninh lẩm bẩm bói.

Lúc này, sức mạnh của nhân gian càng ngày càng nhiều. Gió dục mây vần.

Bỗng nhiên trong khí tức của hắn bắt đầu dâng trào. Không phải đột phá cảnh giới.

Mà là một loại sức mạnh lạ lùng vượt qua tưởng tượng của Tiên Môn xuất hiện ở trên người Diệp Ninh. Khiến cho hắn, đột nhiên trở nên đáng sợ!

“Đây là sức mạnh gì?”

Nhìn Diệp Ninh đứng ở trên không trung, phát ra ánh sáng giống như là mặt trời thiêu đốt, trong mắt mọi người lộ ra vẻ mơ hồ. Đúng thế, Diệp Ninh khiến cho cả người của mình cũng mơ hồ rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!