Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 393: CHƯƠNG 393: ĐỆ TỬ NHO MÔN, BÁI KIẾN ĐẠI TÔNG SƯ!

Chương 393: Đệ Tử Nho Môn, bái kiến đại tông sư!

Đương nhiên nàng rất vui khi nhìn thấy Diệp Ninh trở nên mạnh như thế.

Dù sao điều này đối với Đại Chu mà nói, đều là chuyện tốt. Nhưng mà Diệp Ninh có chút mạnh đến mức quá đáng rồi đi.

Đó là trưởng giáo mười ba tông đó!

Điều này khiến nàng có một loại cảm giác giống như là nằm mơ vậy.

“Hắn đúng là rất mạnh, nhưng đây không phải là sức mạnh của hắn, cũng không phải kỳ tích.”

Bùi Ngữ Hàm nói.

“Hắn lợi dụng trận Tiệt Tiên, khiến cho một cỗ sức mạnh thần bí dung nhập vào trong cơ thể, mới trở nên mạnh như thế.”

“Nhưng chỉ cần rời khỏi tòa thành này, hắn sẽ không thể nào mạnh giống như trước nữa.”

“Vì thế cho dù Diệp Ninh vô địch, vậy thì cũng chỉ có thể nói là vô địch ở trong kinh thành.”

Bùi Ngữ Hàm vẫn luôn không hiểu được rốt cuộc cỗ sức mạnh thần bí đó là cái gì.

Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến việc nàng ta đưa ra phán đoán chính xác.

“Trận pháp này không gọi là trận Tiệt Tiên, mà là Đại Trận Nhân Gian, cỗ sức mạnh vừa rồi, là sức mạnh của Nhân đạo.”

Bên tai, vang lên giọng nói của Diệp Ninh.

Diệp Ninh đã từ trên không trung đi xuống, đứng ở bên cạnh mọi người.

Khí tức trên người hắn đã tản đi rồi, bây giờ hắn lại biến thành dáng vẻ mà mọi người quen thuộc. Nhưng mà ánh mắt của tất cả mọi người nhìn vào hắn, đều biến thành cuồng nhiệt và tôn trọng.

Bởi vì tư thái vô địch mà vừa rồi Diệp Ninh thể hiện ra, đã thu hút bọn họ rất sâu sắc.

Kinh thành vô địch thì có làm sao? Đó cũng là vô địch!

Ít nhất có Diệp Ninh tọa trấn, thiên hạ cũng sẽ không có người dám đến kinh thành hỗn xược nữa. Kinh thành sẽ trở thành cấm địa mà Tiên Môn không thể nào chú ý đến, cũng không thể nào động vào.

Đây rõ ràng là một chuyện mừng khiến người khác phấn chấn.

“Sức mạnh Nhân đạo?”

Bùi Ngữ Hàm có chút thư thái, nhưng càng nhiều hơn vẫn là mơ hồ như trước.

“Nhân đạo cũng có sức mạnh sao?”

Diệp Ninh gật gật đầu, nói.

“Đương nhiên, mỗi một người đều có sức mạnh, chỗ thật sự mạnh mẽ của Đại Trận Nhân Gian, chính là nằm ở việc có thể khiến cho toàn bộ kinh trong thành biến thành một cá thể.”

Lúc trước thật ra Diệp Ninh đối với Đại Trận Nhân Gian cũng không hiểu biết như thế. Dù sao hắn không có thật sự khống chế đại trận này.

Nhưng bây giờ sau khi khống chế, hắn đã ý thức được chỗ đáng sợ của Đại Trận Nhân Gian.

Đại Trận Nhân Gian chính là đầu mối then chốt, một công cụ có thể khiến cho sức mạnh nhân gian, chuyển hóa thành lực chiến đấu thực chất. So sánh ra, sức mạnh phòng hộ ban đầu của đại trận, ngược lại không phải là quan trọng nhất nữa.

Năm đó Thái Tổ rời đi, cũng không phải hoàn toàn không để lại đường lui. Đại Trận Nhân Gian, tuyệt đối chính là một đòn sát thủ quan trọng.

Đáng tiếc, không cần biết là Thái Tổ hay Giám Chính, đều không ngờ được, Đại Chu vẫn luôn không xuất hiện một người có thể kế thừa vị trí Giám Chính. Mãi cho đến khi Diệp Ninh xuất hiện, Đại Trận Nhân Gian mới có người chủ trận.

Diệp Ninh nói hết một lượt những chuyện liên quan. Mọi người lập tức bừng tỉnh.

“Hóa ra ai trở thành Giám Chính,thì người đó có thể trở thành người chủ trận.”

Cơ Minh Nguyệt sau một hồ sợ hãi, nói.

“Nếu không phải là ngươi, thì đã xảy ra chuyện lớn rồi.”

Nàng nhớ đến bao nhiêu năm nay, Viện giám sát gần như bị phế bỏ. Ngay cả bản thân, cũng không còn quan tâm đến Viện giám sát nữa.

Khi đó, khi Diệp Ninh xây dựng lại, thậm chí nàng còn cảm thấy quá gấp gáp. Nhưng mà bây giờ vô cùng may mắn, may mà có Diệp Ninh, hắn đã đủ kiên trì. Nếu không phải là hắn, e rằng đã không còn người nào có thể phát hiện bí mất bị đã nằm trong cát bụi nhiều năm nay.

Nhắc đến chuyện này, trong lòng Diệp Ninh có chút phức tạp. Lúc đầu, suy nghĩ của hắn rất đơn thuần, chính là muốn tìm đường chết mà thôi.

Ai mà ngờ được, thế mà lại có thể dẫn phát đến nhiều chuyện như thế.

“Diệp đại nhân, nếu như ngài đã là người chủ trận, lại có thể điều khiển đại trận, vậy thì đại trận Nhân Gian này, có khả năng hồi phục lại dáng vẻ lúc trước không?”

Dì Khương không nhịn được hỏi.

Đại trận Nhân Gian rất quan trọng đối với kinh thành, không chỉ có thể bảo vệ được sự an toàn của tòa thành này, hơn nữa càng có thể áp chế sức mạnh của người tu hành. Chỉ cần có tác dụng này, kinh thành mới thật sự trở thành cấm địa đối với Tiên Môn.

“Đương nhiên rồi.”

Diệp Ninh gật gật đầu.

Đây chỉ là một chuyện nhỏ.

Hắn đi đến bên cạnh tường thành, hai tay giơ lên.

Trong kinh thành, lại lần nữa xuất hiện vô số ánh sáng vàng.

Những ánh sáng vàng này không ngừng tăng lên, cuối cùng ngưng tụ lại với nhau, hình thành ánh sáng phủ khắp nơi, sau khi bao trùm toàn bộ kinh thành thì tan biến.

Nhưng tất cả mọi ngời đều biết, đây chỉ là mắt thường không nhìn thấy mà thôi, đại trận đã trở lại rồi, vẫn như trước bảo vệ mỗi một người. Loại cảm giác ann toàn đó sẽ không lừa người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!