Chương 394: Đệ Tử Nho Môn, bái kiến đại tông sư! (2)
“Trận pháp này, đúng thật là thần kỳ, phương pháp của Thái Tổ, người thường không thể nào tưởng tượng được!”
Lưu Thận hít một hơi thật sâu, nói.
Dựa theo cách nói của Diệp Ninh, trận pháp này do tòa thành này mà sinh ra. Chỉ cần kinh thành còn, trận pháp này sẽ vĩnh viễn tồn tại. Đây mới là chỗ đáng sợ chân chính của đại trận Nhân Gian.
Nếu như Vũ Hóa Tứ Tiên vẫn còn sống, nhìn thấy cảnh tượng này, sợ rằng sẽ phải tức chết. Bọn họ vất vả, liều cái mạng già, khó khăn lắm mới khiến cho đại trận bị xé ra một cái lỗ nhỏ.
Kết quả Diệp Ninh vung tay lên, tất cả đều hồi phục lại bộ dáng ban đầu. Bây giờ thế cục, người, thành, trận pháp này, ba cái hợp làm một, có thể biến thành thiên hạ vô địch.
Nhìn thấy đại trận được hồi phục, sự cảm kích của bách tính trong kinh thành đối với Diệp Ninh, lại một lần nữa đạt đến độ cao mới.
Đám đông người dày đặc bái lạy.
“Cảm tạ ân huệ bảo vệ của Diệp đại nhân!”
“Cảm tạ ân huệ bảo vệ của Diệp đại nhân!”
“Cảm tạ ân huệ bảo vệ của Diệp đại nhân!”
Khắp thành hô gào tên của Diệp Ninh.
Một làn sóng ý niệm khổng lồ, dâng trào ở trên đầu bách tính, sau đó dung nhập vào bầu trời, hóa thành hư vô. Nhưng mà Diệp Ninh và Cơ Minh Nguyệt lại nhìn thấy rất rõ ràng.
Những ý niệm này không hề biến mất ở trong không trung, mà là trở thành khí vận.
Kim Long quốc vận đang gầm thét, trải qua chuyện này, lòng quân lòng dân ngưng tụ lại trước nay chưa từng có, ít nhất Đại Chu đã tuyệt đối nắm giữ kinh thành, đây là một bước đột phá cực lớn.
Kim Long quốc vận nhấp nháy di chuyển, khi xuất hiện lần nữa, thân hình to lớn hơn một nửa! Mà khí vận Nho đạo cũng đang tăng cao.
Trong Thánh Viện, bộc phát ra ánh sáng trắng vô cùng vô tận.
Nho đạo quay trở lại tràn đầy sức sống, lúc này cũng đang tăng cao.
Diệp Ninh phất tay, Thánh Viện hiện ra ở trrong hư không, cửa lớn mở rộng.
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, Thánh Viện sẽ mở ra cho người đọc sách, chỉ cần là người đáp ứng đủ tư cách, là có thể đi vào Thánh Viện tu hành!”
Sở dĩ Thánh Viện vĩ đại, là bởi vì nó là thánh địa của người đọc sách.
Vì thế Diệp Ninh căn bản không có suy nghĩ độc chiếm Thánh Viện, quá ích kỷ, cũng quá không phù hợp với tính cách vốn có của hắn.
Hắn không cho rằng những lợi ích ở bên trong Thánh Viện có giúp đỡ gì với hắn, nếu như có thể lựa chọn, hắn nhất định là cái gì cũng không cần. Trên người hắn có một đống bảo vật, đã đủ khiến cho hắn đau đầu rồi, chỉ nghĩ đến thôi, cũng muốn rơi nước mắt.
Nhưng người khác không biết sự bức bối của Diệp Ninh.
Người đọc sách điên cuồng rồi!
Chỉ trong tích tắc, dường như bọn họ cảm nhận được “hồn” của bản thân trở lại rồi. Thánh Viện là nơi truyền thừa của người đọc sách, là bạch nguyệt quang trong lòng mỗi một người. Chỉ là đã bị bám bụi quá lâu rồi.
Lâu đến mức thậm chí khiến cho mọi người đã quên mất ký ức liên quan đến Thánh Viện. Vốn dĩ bọn họ cảm thấy cả đời này đềukhông thể nào có cơ hội đi vào đó nữa. Nhưng Diệp Ninh mở cửa Thánh Viện, đã cho bọn họ hy vọng.
Điều quan trọng nhất là, chuyện Diệp Ninh có thể mở Thánh Viện, đã để lộ ra quá nhiều tin tức quan trọng. Đặc biệt là Lưu Thận, ông ấy có chút không thể tin được, nhưng lại tràn ngập mong đợi, hỏi.
“Diệp đại nhân, lẽ nào ngài có quyền khống chế Thánh Viện?”
Ông ấy không dám nghĩ đến chuyện Diệp Ninh trở thành sơn trưởng mới của Thánh Viện. Dù sao điều này cũng quá hư ảo rồi.
Từ xưa đến nay người có thể trở thành sơn trưởng, đều là thánh hiền Nho đạo.
“Diệp huynh không có được quyền khống chế, huynh ấy chỉ là trở thành sơn trưởng tân nhiệm của Thánh Viện mà thôi!”
Thái Hướng Cao đã sớm không kìm được nữa rồi.
Hắn ta nói ra hết tất cả những chuyện xảy ra ở trong thế giới của Thánh Viện.
Lưu Thận cùng với người đọc sách gần như đều choáng váng.
Vượt qua biển học. Đi lên Thư Sơn. Á Thánh hiển linh. Khí màu tím từ phía đông đến. Khắc vào bia không chữ. Một kiếm chém đứt phong ấn.
…
Hàng loạt sự việc như thế, mỗi một chuyện, đều khiến cho bọn họ nghe đến trong lòng trào dâng.
Nhưng Thái Hướng Cao cũng không nói hết tất cả.
Hắn ta đã che dấu một chuyện.
Chính là Diệp Ninh có được cây thước của thánh hiền.
Hắn ta cảm thấy chuyện này liên quan có chút lớn, một khi chuyện này nói ra ngoài, vậy thì người người đều biết Diệp Ninh trở thành chủ nhân của Thánh Viện. Đây là một chuyện lớn.
Tốt nhất là để cho Diệp Ninh đích thân công bố.
Diệp Ninh không nói, đương nhiên hắn ta cũng không vượt quá chức phận.
Cho dù là hắn ta che giấu chuyện chấn động nhất, nhưng mọi người vẫn như trước cảm nhận được sự chấn động trước nay chưa từng có.
Bọn họ nhìn Diệp Ninh. Cũng không biết là ai bắt đầu. Mọi người lần lượt quỳ xuống.
“Diệp đại nhân, xin hãy nhận của ta một bái!”