Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 402: CHƯƠNG 402: TÌNH CHÀNG Ý THIẾP, MỘT ĐÔI CẨU NAM NỮ (3)

Chương 402: Tình chàng ý thiếp, một đôi cẩu nam nữ (3)

Nhưng trên thực tế, nếu như thật sự chuyển ngọn lửa nguyên bản đến, võ giả cũng không tu hành được.

Ngược lại là ngọn lửa yếu hơn, nghe có vẻ hợp lý. Có thể thỏa mãn nhu cầu luyện võ, lại không đến mức không thể nào chịu được.

Ngưu Tiến Hỉ cũng rất vui mừng.

Tuy hắn không hoàn toàn được coi là võ giả, nhưng hắn vẫn như trước cần phải rèn luyện ý chí Võ đạo.

Ngọn lửa có thuộc tính giống hệt với thiên hỏa, đều có thể mang lại lợi ích cho con người, điều này đối với hắn mà nói, nhất định cũng là có rất nhiều lợi ích.

Ngoại trừ điều này ra, nghĩ đến đại cục.

Bây giờ Viện giám sát còn thiếu cái gì? Chính là thiếu nền tảng!

Trong Viện giám sát hội tụ tinh anh Cửu Châu, thanh niên nhiệt huyết đều khát vọng đến Viện giám sát. Bọn họ đều rất có khả năng sẽ có thành công lớn.

Nhưng tình hình của bọn họ lại chia thành hai loại.

Một loại là quá khứ đã từng trải qua thất bại, bị áp chế, bị làm chậm trễ thời gian.

Còn một loại khác thì quá trẻ tuổi rồi, tuy nhiệt huyết, có thiên phú, nhưng thật sự có chút ngây thơ.

Nhưng nếu như Viện giam sát có được ngọn lửa, thì tương đương với việc toàn bộ đều được hack. Tất cả mọi người đều có thể thông qua ngọn lửa này, để đạt được mục đích rèn luyện bản thân. Có thể dự đoán được, trong vòng thời gian ngắn, tất cả võ giả, đều có thể có tiến bộ lớn.

Đây là chuyện lớn liên quan đến toàn bộ Viện giám sát. Thậm chí nói lớn hơn một chút, quân đội dưới tay Thiên Tử, cũng có thể lợi dụng ngọn lửa này để tu hành. Đây được xem là phần lễ hậu trọng.

Mọi người biết, đương nhiên Diệp Ninh cũng biết.

Đừng cảm thấy ngọn lửa không phải thiên hỏa, là dễ dàng có được.

Dùng mông nghĩ cũng biết, nếu như ngọn lửa của Phần Thiên Cốc có thể dễ dàng lấy được đến tay như thế, vậy thì Phần Thiên Cốc cũng không thể nào vẫn là Tiên Môn đứng đầu.

Bùi Ngữ Hàm có thể làm được chuyện này, nhất định là phí không ít sức lực. Mà vì sao nàng ta lại tiêu phí nhiều sức lực như thế?

Lẽ nào là vì bản thân? Rõ ràng là không phải.

Vậy thì bởi vì Đại Chu? Càng là không thể nào.

Loại người như Bùi Ngữ Hàm, rõ ràng là không muốn có quá nhiều dây dưa với Đại Chu. Nếu không lúc trước nàng ta cũng sẽ không lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.

Từ trước đến nay nàng ta đều không phải là người lương thiện gì, nếu như không có lý do bắt buộc phải ra tay, nàng ta sẽ không ra tay. Nói như thế, tác dụng của ngọn lửa với Bùi Ngữ Hàm không lớn, nàng ta phí sức lực lớn, chẳng phải vẫn là vì Diệp Ninh sao? Diệp Ninh có thể cảm nhận được tình cảm của Bùi Ngữ Hàm.

Loại tình cảm này khiến cho hắn vừa cảm động, vừa thận trọng. Hắn ở thế giới này, đã gánh vác quá nhiều thứ rồi, mà bây giờ, dường như lại nhiều thêm một thứ.

“Bùi tỷ nói như thế, khiến cho ta cảm thấy xấu hổ.”

Diệp Ninh lắc đầu nói.

Thật ra ngọn lửa đối với hắn mà nói cũng không có tác dụng gì, nhưng mà đối với Viện giám sát và Đại Chu mà nói, đúng thật là một thứ tốt. Bùi Ngữ Hàm là bởi vì hắn, mới đi lấy thiên hỏa.

Phần ân tình này, nhất định là do hắn gánh vác.

“Nếu như ngươi thật sự cảm thấy xấu hổ, không bằng đồng ý với ta một chuyện.”

Dường như Bùi Ngữ Hàm biết suy nghĩ ở trong lòng Diệp Ninh, đã sớm chuẩn bị lời nói rồi.

“Tỷ nói đi.”

Diệp Ninh gật đầu.

“Nếu như tương lai ta cần, ta muốn ngươi cầm cái tháp nhỏ này đến giúp ta.”

Bùi Ngữ Hàm chỉ vào phần hông của Diệp Ninh.

Trong đôi mắt xinh đẹp của nàng ta lóe lên ánh sáng kỳ lạ. Thật ra nàng cũng chỉ là vừa mới phát hiện ra vật này.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy vật đó, nàng đúng thật là không dám tin vào mắt của mình.

Chỉ có điều con người này, từ trước đến nay đều rất giỏi ẩn giấu suy nghĩ thật sự của bản thân, vì thế không có người nào có thể nhìn ra được manh mối.

Nhưng trên thực tế, trong lòng nàng đã sớm lật núi lật biên rồi.

“Thứ này?”

Diệp Ninh sờ sờ vào tòa tháp nhỏ không hấp dẫn ánh mắt đeo ở trên hông.

Thế mà Bùi Ngữ Hàm lại nhìn trúng vật này?

Đây là đồ vật Vương tiên sinh tặng hắn, Diệp Ninh tạm thời còn chưa hiểu rõ tác dụng của nó.

“Nếu như Bùi tỷ muốn, hay là tặng cho tỷ.”

Diệp Ninh nói.

“Tặng ta?”

Bùi Ngữ Hàm giật mình, nói.

“Ngươi có biết, vật này là kỳ bảo, giá trị của ngọn lửa so với nó, còn xa mới có thể so sánh được không.”

Diệp Ninh phóng khoáng cười, nói.

“Ta tặng lễ vật không nhìn giá trọ, chỉ cần Bùi tỷ thích, cứ việc lấy đi là được.”

Trên thực tế, trong lòng hắn đúng là nghĩ như thế.

Tòa tháp nhỏ này ở lại bên người hắn, tám phần không phải chuyện tốt gì.

Một bộ quần áo sao trời của chư tử đã đủ khiến chắn đau đầu rồi, lại cộng thêm tòa tháp nhỏ không biết tác dụng là gì này, vậy thì còn lợi hại? Vạn nhất, vào thời điểm quan trọng cho hắn một đao sau lưng thì làm sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!