Chương 403: Nhân tài trong thiên hạ đi vào cốc của ngô (ta)
Vì thế, còn không bằng tặng cho Bùi Ngữ Hàm, để nàng ta giữ, cũng xem như là giải quyết hậu hoạn.
Nhưng rõ ràng Bùi Ngữ Hàm không nghĩ như thế. Nàng ta chau mày lại, trong lòng vô cùng phức tạp. Thế mà Diệp Ninh lại tình nguyện tặng vật này cho nàng ta?
Nhưng mà vật này là tháp Trấn Ma mà Ma đạo đã tìm kiếm rất nhiều năm! Giá trị của nó, không thể đo đếm.
Nàng ta ngẩng đầu, nhìn ánh mắt chân thành của Diệp Ninh.
Nàng ta biết, Diệp Ninh không phải nói đùa, hắn là thật sự tình nguyện tặng, không cần biết giá trị như thế nào.
“Chỉ cần Bùi tỷ thích.”
Nghĩ đến câu nói này, không biết vì sao, Bùi Ngữ Hàm lộ ra nụ cười khiến cho mọi người cảm thấy rất ngọt ngào.
“Ta thích vật này, nhưng ngươi không cần đưa cho ta, ta cảm thấy ở lại bên cạnh ngươi, mới là chốn quay về của nó.”
“Ngươi cất giữ cẩn thận, coi như là giúp ta bảo quản.”
“Nếu như có một ngày, ta cần đến nó, ngươi cầm nó đến giúp ta.”
Nàng ta không cần. Khiến cho Diệp Ninh cảm thấy có chút tiếc nuối.
Nhưng cũng không có nói cái gì nữa, mà là chân thành hứa hẹn.
“Nếu như cần đến nó, ngàn vạn sông núi, ta nhất định sẽ đến.”
Thật ra hắn đã nhìn ra được trong lời nói của Bùi Ngữ Hàm, có ý từ biệt rồi.
Không phải muốn từ biệt, nàng cũng sẽ nói như thế.
Đối với người thật sự thông minh mà nói, không cần nói hết, đã có thể trong lờ mờ cảm nhận được rất nhiều cảm xúc tinh tế.
Mà ánh mắt của hai người nhìn nhau, hòa hợp vui vẻ.
Nhưng mà Phương Thanh Tuyết ở một bên lại là tức đến điên rồi.
Ta thì sao?
Ta thì sao!!!
Hai người cẩu nam nữ các ngươi có thể cho ta một chút tôn trọng tối thiểu không?
Bùi Ngữ Hàm rời đi rồi.
Cũng giống như lúc nàng ta đến không có bất kỳ lý do gì, khi nàng ta rời đi cũng không nói vì sao mình lại rời đi. Vẫy vẫy tay áo, không mang theo một đám mây nào.
Nhìn Bùi Ngữ Hàm rời đi, nếu như nói trong lòng Diệp Ninh không có một chút cảm động nào, vậy thì đương nhiên là không thể nào. Cảm xúc không nỡ đương nhiên là cũng có một chút.
Nhưng càng nhiều hơn thực ra là chúc phúc.
Lúc đầu Bùi Ngữ Hàm ở lại kinh thành là bởi vì dưỡng thương sau đó là bởi vì tìm một đáp án, mà bây giờ nàng ta đã có được đáp án mà bản thân mình muốn, đương nhiên không có lý do để ở lại nữa.
Tuy nàng ta rất ít khi nhắc đến chuyện này, nhưng Diệp Ninh biết, Bùi Ngữ Hàm và hắn giống nhau, nhất định cũng có trách nhiệm mà bản thân phải gánh vác. Nàng ta không thể nào vĩnh viễn ở lại kinh thành được.
Đương nhiên, Bùi Ngữ Hàm rời đi, cũng có người vui mừng. Ví dụ như Huyên Huyên.
Từ lúc bắt đầu, nàng đã coi Bùi Ngữ Hàm là kẻ địch lớn.
Đặc biệt là khi Bùi Ngữ Hàm rêu rao từ trong phòng của Diệp Ninh bước ra ngoài, nàng càng tức giận hơn. Bây giờ nhìn thấy yêu nữ đi rồi, đương nhiên trong lòng nàng cảm thấy thoải mái.
Sau khi Bùi Ngữ Hàm rời đi, Diệp Ninh trở nên bận rộn hơn.
Trên thực tế chuyện của Viện giám sát vẫn luôn không cần hắn giúp đỡ cho lắm, bởi vì người ở dưới trướng sẽ tự xử lý tốt. Nhưng mà bây giờ rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra thay đổi.
Bởi vì người đi đến Viện giám sát, ít nhiều đều có chút khác biệt.
Từ sau trận đại chiến ở kinh thành, Cửu Châu nổi mưa gió, trong dân gian Đại Chu có rất nhiều người muốn đến kinh thành.
Trong số đó có rất nhiều người có tài mà không gặp thời, cũng có người chán nản, không muốn làm việc cho triều đình, đương nhiên cũng có những kẻ âm thầm quan sát, chờ đợi thời cơ.
Tóm lại, sau khi Nho đạo lại lần nữa hồi phục, đẩy lùi Tiên Môn, Đại Chu lại khiến cho người khác nhìn thấy hy vọng. Có hy vọng, mới có động lực.
Võ đạo chia thành Hậu Thiên và Tiên Thiên, người bước vào Hậu Thiên, được gọi là Tông Sư. Người giống như Ngụy Văn Thông, chính là Tông Sư.
Tông Sư có thể chém Chân Nhân.
Ở kinh thành, Tông Sư nhất định là đủ rồi, bởi vì có đại trận Nhân Gian áp chế, cảnh giới Chân Nhân đã là đỉnh cao rồi. Nhưng nếu như rời khỏi kinh thành thì sao?
Vậy thì nhất định là không đủ.
Thế cục bây giờ đã rất rõ ràng, Diệp Ninh ở trong kinh thành là vô địch, không thể nào có người dám đến kinh thành gây sự nữa. Tiếp theo đó nếu như muốn phát triển, thì nhất định phải mở rộng phạm vi thế lực ra ngoài.
Bỏ qua việc thống nhất Cửu Châu không nói đến, ít nhất phải bảo đảm được, triều đình là tuyệt đối nắm quyền khống chế ở trong tay đối với ba châu hiện tại. Vì thế, sớm muộn gì cũng phải ra khỏi kinh thành.
Chiêu binh luyện ngựa, chính là ưu tiên hàng đầu.
Diệp Ninh thống kế sơ bộ, những ngày tiếp theo, chỉ riêng Tông Sư đến đầu nhập vào Viện giám sát, ít nhất có đến ba ngàn người! Đây là một con số kinh người.
Phải biết rằng trước đó, Tông Sư Võ đạo của Viện giám sát, cộng tất cả lại cũng không quá mấy chục người.