Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 404: CHƯƠNG 404: NHÂN TÀI TRONG THIÊN HẠ ĐI VÀO CỐC CỦA NGÔ (TA) (2)

Hàng ngàn Tông Sư, cũng chính là hàng ngàn người giống như Ngụy Văn Thông, hơn nữa con số này vẫn đang không ngừng tăng lên. Nghe có vẻ rất nhiều, nhưng trên thực tế không được coi là có bao nhiêu lợi hại.

Trong quá khứ, thời kỳ đỉnh cao của Viện giám sát, trong mỗi một tòa thành trì đều có phân viện của Viện giám sát, trong số đó những người được xem là đứng đầu, đều là Võ giả Tông Sư.

Có thể làm lãnh đạo của phân viện của một tòa thành, ít nhất cũng là Võ giả Võ Hồn Cảnh. Võ Hồn Cảnh, đó là cảnh giới bên trên Tông Sư.

Có thể dung luyện võ hồn, khiến cho sức mạnh hồn phách của bản thân tăng cường lớn, bước đầu ngưng tụ ý chi Võ đạo. Một khi ngưng tụ ý chí Võ đạo thành công, thì có thể giết người cách không trung hàng ngàn bước.

Lên trên Võ Hồn Cảnh, chính là cảnh giới Đại Tông Sư.

Cảnh giới Đại Tông Sư được chia thành cửu phẩm, đạt đến tam phẩm là hạ tam phẩm, tứ đến lục phẩm là trung tam phẩm, đạt bảy đến cửu phẩm là thượng tam phẩm. Hạ tam phẩm Đại Tông Sư, có thể chém tu sĩ Thiên Vấn Cảnh.

Đại Tông sư trung tam phẩm, có thể chém tu sĩ Thiên Khu Cảnh.

Còn về Đại Tông Sư thượng tam phẩm, vậy thì tương đương với trình độ trưởng giáo Tiên Môn. Phía trên Đại Tông Sư cửu phẩm, thì chính là Đế Cảnh.

Đạt đến cảnh giới này, chính là đại năng một phương, đặt ở trong Tiên Môn, đó cũng là sự tồn tại cấp bậc thái thượng trưởng lão. Phía trên Đế Cảnh, chính là Chí Tôn Cảnh trước nay chưa từng có.

Trong quá khứ, Võ đạo đạt đến Đế Cảnh, chính là cực hạn.

Là Đại Chu Thái Tổ đã đi một con đường từ xưa đến nay chưa từng có, đột phá Đế Cảnh, bước vào Chí Tôn. Nhưng sự thành công của Đại Chu Thái Tổ, có lẽ đã tiêu phí hết khí vận của Võ đạ.

Kể từ sau ông ấy, Tiên Môn chèn ép, Võ đạo càng là không phát triển được. Điểm này, nhìn từ chất lượng võ giả đến đầu nhập là có thể nhìn ra được.

Tuy có hàng ngàn Tông Sư, nhưng mà Võ giả Võ Hồn Cảnh chỉ có hơn một trăm người mà thôi.

Mà Đại Tông Sư hạ tam phẩm, cũng chỉ có một người.

Phía trên trung tam phẩm, không có người nào.

Người đời vẫn luôn nói Nho đạo đoạn tuyệt, khó xuất hiện nhân vật, nhưng mà Võ đạo không đoạn tuyệt, nhưng bao nhiêu năm nay, vẫn như trước xuất hiện tình trạng nhân tài tuyệt tự nghiêm trọng.

Theo cái nhìn của Diệp Ninh, Nho đạo bị đoạn tuyệt còn có cơ hội, dù sao lúc trước Nho đạo chỉ là đoạn tuyệt, mà không đại biểu không có nhân tài.

Hiện nay sau khi Nho đạo hồi phục, khí vận không ngừng tăng lên, nói rõ tiềm lực của Nho đạo còn rất lớn.

Nhưng mà Võ đạo thì sao?

Chưa từng đoạn tuyệt, có cũng có nhân tố bị Tiên Môn áp chế, nhưng suy tàn thành như thế này, cũng thật sự là không nên. Nhưng liên quan đến vấn đề này, Diệp Ninh đã từng thảo luận với Võ Tam Tư.

Võ Tam Tư đưa ra một cách nói.

“Võ đạo bước vào suy tàn, đây là chuyện không thể tránh được!”

Cái gọi là suy tàn, là một cách nói của thế giới này.

Phàm là đạo thống có thể xuất hiện nhân vật lớn kinh thiên động địa, đều sẽ trải qua thời kỳ suy tàn.

Ví dụ như thời kỳ thượng cổ, Nho đạo xuất hiện Thánh Nhân, huy hoàng hàng ngàn năm, sau đó cũng trầm mặc rất lâu, mới dần dần hồi phục nguyên khí. Tiên đạo cũng là như thế, lúc trước có nhân vật lớn bước vào đỉnh cao Tiên đạo, khiến cho Tiên đạo độc tôn, nhưng sau khi ông ấy qua đời, Tiên đạo cũng xuất hiện tình trạng nhân tài tuyệt tự, âm trầm rất lâu.

Điều này dường như là một loại quy tắc vận hành thiên đạo của thế giới.

Các loại đạo thống đều có khă năng trở thành người đứng đầu thiên hạ, nhưng sau khi huy hoàng qua đi, sẽ là ảm đảm. Sẽ không có người náo có thể vĩnh viễn độc tôn đứng đầu.

Theo cái nhìn của Diệp Ninh, điều này rất công bằng, vừa đúng lúc thể hiện ra nguyên tắc công bằng của thiên đạo.

Vì thế, Võ đạo suy tàn thành như thế này, cũng rất hợp lý.

Bởi vì người đỉnh cao nhất của Võ đạo lúc trước, chính là Thái Tổ.

Ông ấy tài hoa tuyệt thế, là nhân vật cấp bậc cảnh giới Chí Tôn, nhân vật như thế xuất hiện, khiến cho Võ đạo chói sáng rực rỡ, huy hoàng lâu như vậy. Cũng nên đến lúc ảm đạm rồi.

Thời kỳ này, vừa đúng lúc là thời điểm Võ đạo suy tàn nghiêm trọng. Muốn bước qua bút thắt này, ít nhất phải them một vạn năm nữa.

Chuyện này Diệp Ninh không có cách nào cả, chỉ có thể ầm thầm thương tiếc cho các võ giả ở trong lòng.

Nhưng trên thực tế, các võ giả không hề chán nản, bởi vì so với việc không trên không dưới, còn không bằng liều hết sức mình đổi lại mấy ngàn năm huy hoàng. Thời đại của Thái Tổ, là thiên đường của Võ giả, cũng là ký ức vĩnh viễn tốt đẹp của bọn họ.

Sự gia nhập của các võ giả, đã làm phong phú thêm rất nhiều cho sức mạnh của Viện giám sát, nhưng mà cũng mang đến áp lực rất lớn cho đám người Ngụy Văn Thông. Bọn họ phát hiện trong chớp mắt bản thân có chút không bước theo kịp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!