Tất cả bọn họ lựa chọn bế quan, bắt đầu dùng ngọn lửa, đột phá bản thân.
Thời điểm này sắp nghênh đón một trận chiến lớn, bọn họ không thể nào cho phép bản thân không theo kịp bước chân của Diệp Ninh.
Phía sau Võ đạo, chính là đệ tử Nho môn.
“Bái kiến Đại Tông Sư!”
Đệ tử Nho môn ở khắp các nơi lần nữa đến đây.
So với Võ giả, đương nhiên đệ tử Nho môn đối với Diệp Ninh càng thêm thân cận hơn. Bởi vì hiện tại Diệp Ninh chính là lãnh tụ của Nho đạo.
Bọn họ rất khát vọng, Diệp Ninh có thể khiến cho Nho đạo phục hưng, tái tạo lại sự huy hoàng ở thời kỳ thượng cổ.
Nho đạo hồi phục, đã sản sinh ra chín vị Đại Nho!
Chín vị Đại Nho này, ngoại trừ Lưu Thận ở trong kinh thành, còn lại tám người khác, có một nửa là xuất thân ở trong rừng sâu.
Bọn họ bởi vì không nhìn thấy được hy vọng, lựa chọn tránh sự đời, mà bây giờ bởi vì Diệp Ninh bất ngờ xuất hiện, vì thế các Đại Nho lần lượt đi vào kinh thành Viện giám sát sẽ không nhận.
Không phải nói là không đủ tiêu chuẩn, mà là quá lãng phí rồi. Cảnh giới của Võ giả có thể so sánh với Tiên Môn.
Nhưng mà Nho đạo thì không thể.
Bởi vì sức mạnh của Nho đạo thực sự là quá thần kỳ, một Đại Nho mạnh mẽ, có thể bộc phát ra thực lực đảo ngược cường giả Tiên Môn, vì thế nên rất khó xuất hiện Đại Nho.
Một khi xuất hiện sẽ rất mạnh mẽ.
Nhưng theo đuổi lực chiến đấu, không phải là tông chỉ của Nho đạo.
Tông chỉ của Nho đạo, vẫn luôn là tu thân trị quốc cùng với bình thiên hạ. Đây mới là sự theo đuổi của văn nhân.
Loại nơi như Viện giám sát, không phù hợp với bọn họ, nếu như nhất định phải nói, Viện giám sát chỉ cần một Đại Nho là đủ rồi. Thái Hướng Cao chính là người thích hợp nhất.
Tên này tuy hiện tại vẫn chưa phải, nhưng hắn ở trong Thánh Viện có được cơ duyên, khoảng cách đạt đến đột phá không xa nữa. Tám Đại Nho này, trong đó có ba người, tình nguyện đi vào Thánh Viện dạy học.
Diệp Ninh đồng ý.
Bây giờ toàn bộ Tánh Viện đều phải bắt đầu lại từ đầu, có ba Đại Nho tọa trấn ở trong đó, là một chuyện rất quan trọng. Vì thế ba Đại Nho này dẫn theo đệ tử, đi vào trong Thánh Viện.
Còn năm người, sau khi suy nghĩ, Diệp Ninh quyết định tiến cử bọn họ với triều đình. Vì thế hắn đi vào hoàng cung.
Lưu Cẩn đi đến nghênh đón hắn.
Không sai, Lưu Cẩn đã hồi phục rồi, sau khi uống nước suối Đạo, độc tố đã tự tiêu tán.
“Đạ tạ ân cứu mạng của Diệp đại nhân.”
Lưu Cẩn cúi người bái, trong đôi mắt tràn ngập sự cảm kích. Hắn ta không hề hối hận về lựa chọn của mình một chút nào.
Bởi vì Diệp Ninh xứng đáng với điều đó.
Hắn ta cũng biết chuyện Diệp Ninh đã làm cho hắn ta.
Từ xưa đến nay, hoạn quan đều là có địa vị thấp kém, mang theo tiếng xấu tồn tại. Ngoại trừ Diệp Ninh, còn có ai bởi vì một hoạn quan mà làm đến bước này?
“Được rồi, giữa ngươi và ta còn khách sáo cái gì?”
Diệp Ninh vỗ vỗ vai hắn ta.
Thật ra nếu như nghĩ kỹ, thật ra Lưu Cẩn là làm hỏng việc tốt của hắn. Dù sao nếu như hắn uống rượu độc vào, bây giờ đã trở thành Thiên Đế rồi.
Nhưng Diệp Ninh sao có thể bởi vì thế mà trách tội hắn ta chứ?
Lưu Cẩn nhút nhát như thế, nhưng mà bởi vì hắn, đã cống hiến tính mạng của mình. Phần tình cảm này dùng bao nhiêu tiền cũng không thể nào đổi lại được.
Lưu Cẩn lau nước mắt bên khóe mắt, hắn ta biết Diệp Ninh không thích khách sáo. Vì thế lộ ra nụ cười thoải mái, chuyển sang một chủ đề khác, nói.
“Thật ra bệ hạ vẫn luôn đợi đại nhân đến.”
Nhắc đến chuyện này, Lưu Cẩn thật sự rất vui.
Hay lắm. Vừa mới tỉnh, thiên hạ đã thay đổi rồi.
Thái Hậu và Huy Vương đồng quy vu tận, đây là bi kịch, không nói đến nữa. Diệp Ninh chém đứt phong ấn, Nho đạo phá bỏ xiềng xích, cả thế giới ăn mừng.
Sau đó, với sự chống đỡ của đại trận Nhân gian, hai nét bút viết ra chữ “Người”, đẩy lùi mười ba tông Tiên Môn. Cuối cùng ngay cả bệ hạ cũng biến thành thánh quân!
Hóa ra lúc trước bệ hạ đều là giả vờ!
Không chỉ là bệ hạ, còn có Lưu Thận, còn có rất nhiều người nhìn có vẻ là gian tà, nhưng trên thực tế lại là trung thần nghĩa sĩ. Lắc mình biến hóa, gian thần biến thành trung thần, hôn quân biến thành minh quân.
Điều này đối với một hoạn quan trong lòng có chính nghĩa mà nói, là hạnh phúc mạnh mẽ như thế nào? Vì thế bây giờ Lưu Cẩn đi đường cũng là lâng lâng, chỉ sợ đây chỉ là một giấc mơ.
Nhưng tâm tình của Diệp Ninh lại không tốt như thế. Cẩu hoàng đế!
Trong lòng hắn cũng không biết đã mắng bao nhiêu lần cái tên này.
Thảo nào lúc trước bản thân lại tìm chết thất bại.
Thế mà lại có ẩn tình như thế!
Lưu Cẩn không biết suy nghĩ trong lòng Diệp Ninh, hắn ta đến gần nói.
“Đại nhân vào cung, không cần thông báo, có thể trực tiếp đi vào, bên trong có không ít lão bằng hữu, đều đang đợi đại nhân.”
Lão bằng hữu?
Diệp Ninh chau mày lại. Đây là đang nói ai?