Lưu Cẩn nháy mắt, không nói rõ ràng.
Hắn ta úp mở.
Diệp Ninh ôm theo nghi hoặc, đi vào đại điện.
Vừa mới đi vào, người đầu tiên nhìn thấy, đương nhiên là Cơ Minh Nguyệt. Nhìn thấy cẩu Hoàng đế, Diệp Ninh có chút ngứa ngáy.
Cơ Minh Nguyệt chính là người đâm sau lưng đứng đầu một cách tiêu chuẩn.
Lúc đầu, hắn ở trên Kim điện chọc giận Tiên Môn, nếu như không phải nàng xen ngang vào, lúc đó hắn đã cả người lạnh ngắt rồi. Lúc trước Diệp Ninh nghĩ không hiểu, ngươi nói ngươi là một hôn quân, sao lại cứ thích ôm chặt lấy ra vậy?
Bây giờ phá án rồi. Hôn quân là giả vờ!
Thế mà tên này lại là một minh quân!
Diệp Ninh tự cho rằng bản thân cũng là người thông minh, nhưng mà vì sao lại không có chút phát hiện nào vậy? Nhưng chuyện này hoàn toàn không thể làm giả được.
Trong trận tranh đấu với Tiên Môn vào mấy ngày trước, Cơ Minh Nguyệt thể hiện ra mấy con át chủ bài, Thiên Long Vệ, Thần Cơ Doanh, đây đều là quân đội tinh nhuệ đã từng huy hoàng, ngoại trừ điều đó ra, nàng ta còn thể hiện ra một quân vương, có dũng khí chịu hy sinh vì đất nước.
Không thể không nói, làm cho người khác khá cảm động. Con người không phải cỏ cây, sao có thể vô tình.
Chuyện Cơ Minh Nguyệt bởi vì Diệp Ninh, dám xé rách mặt với Tiên Môn, điều này thật sự khiến cho Diệp Ninh không ngờ được. Cơ Minh Nguyệt ngồi ở chủ vị, người ngồi ở vị trí đầu tiên bên phía tay trái, chính là Liễu Thận.
Nói đến Liễu Thận, Diệp Ninh đúng thật là không quen.
Nếu như nói quen biết, vậy thì cũng là quen thuộc với con trai Liễu Tam Nguyên của hắn hơn.
Nhưng hắn biết, danh tiếng lúc trước của Liễu Thận rất xấu, bất kể là ai nhắc đến ông ấy, cũng đều nghiên răng nghiến lợi. Cái gì mà danh tiếng quốc tặc, gian tặc đứng đầu từ xưa đến nay, đều ném lên trên đầu ông ấy.
Trước đây, Diệp Ninh đều là nhìn nhận ông ấy giống như “Tần Cối” (gian thần thời Nam Tống, Trung Quốc). Nhưng mà bây giờ không thể không thay đổi cái nhìn.
Tất cả mọi người đều bị tự đánh vào mặt rồi.
Nói đến đánh mặt nghiêm trọng nhất vẫn không phải là Diệp Ninh, mà là những người từng mắng Liễu Thận. Bọn họ rất khó chấp nhận sự thật Liễu Thận lắc mình biến hóa, trong chớp mắt đã trở thành một trung thần lớn. Nhưng mà chính khí cuồn cuộn sẽ không lừa người.
Ông ấy ở trước mặt tất cả mọi người, là người đầu tiên dưỡng ra chính khí cuồn cuộn, điều này đã nói rõ tất cả vấn đề. Bây giờ ông ấy thân là Đại Nho, được hồi phục chức quan, lại một lần nữa làm Tả Tướng.
Trên thế gian không có người nào dám nói hai lời.
Có điều Liễu Thận cũng không phải lão bằng hữu.
Vậy thì rốt cuộc lão bằng hữu mà lão Lưu nói là ai?
Ánh mắt của Diệp Ninh lại lần nữa thay đổi, sau đó nhìn thấy Tiêu Thiển Thiển ngồi bên cạnh Liễu Thận, trên người mặc một chiếc váy dài màu xanh lục, khóe miệng nở nụ cười nghịch ngợm.
“Là ngươi!”
Trong chớp mắt ký ức của Diệp Ninh hiện lên trong lòng.
“Thế mà ngươi lại là một tra nữ!”
Nhắc đến Tiêu Thiển Thiển, hắn rất tức giận.
Xuân Phong Lâu, là một nơi khi Diệp Ninh nhớ đến, đều vô cùng bức bối.
Vì sao bức bối?
Tất cả đều là bởi vì nữ tử này.
Lúc đầu hắn ôm ra tâm thái tìm chết đến Xuân Phong Lâu, muốn mượn Tiêu Thiển Thiển làm cửa đột phá, đạt được mục đích tìm chết.
Nhưng kết quả thì sao?
Bản thân không chết thành công thì thôi, còn bị Tiêu Thiển Thiển làm nhục.
Đúng thế.
Dưới cái nhìn của Diệp Ninh, lúc đó lời nói của Tiêu Thiển Thiển đối với hắn, tuy là khen hắn, nhưng mà hắn nghe thấy, lại đều là sỉ nhục. Cái gì gọi là ta khiến ngươi tỉnh ngộ rồi? Cái gì gọi là ta làm ngươi cảm động?
Nữ nhân. Ngươi nói như thế, không thể không nói, sẽ thể hiện ta rất ngốc có biết không?
Bắt đầu từ ngày hôm đó, Diệp Ninh bắt đầu liên tục gặp phải ác mộng bị đâm sau lưng, hắn từng cho rằng, vận khí đen đủi của bản thân đều là do tra nữ này đem lại.
Mà bây giờ, thế mà tra nữ này lại ngang nhiên ngồi ở trước mặt Diệp Ninh.
“Tra nữ?”
Nụ cười của Tiêu Thiển Thiển cứng lại, rõ ràng nàng ta chưa từng nghe thấy thuật ngữ này. Nhưng mà không hề ảnh hưởng đến ý hiểu của nàng ta về từ này.
Nhìn thấy sắc mặt kỳ dị của Diệp Ninh, nàng không kìm được cười lên, phốc một tiếng nói.
“Diệp đại nhân vẫn còn nhớ chuyện trong quá khứ sao.”
Diệp Ninh gật đầu. Chuyện này nhất định là khó quên.
Cơ Minh Nguyệt cũng cười, đứng lên nói.
“Diệp khanh, trẫm giới thiệu lại từ đầu vị cô nương này với ngươi.”
“Trên danh nghĩa nàng là hoa khôi của Xuân Phong Lâu, nhưng trên thực tế, lại là Ti Chủ của Mật Điệp Ti.”
“Ngay từ nhiều năm trước, đã âm thầm ở trong bóng tối làm việc, thu thập tình báo khắp thiên hạ.”
Mật Điệp Ti? Còn Ti Chủ?
Nhất thời Diệp Ninh loạn rồi, hỏi.
“Ngươi không phải là gian tế của nước La Sát sao?”
Tiêu Thiển Thiển che miệng cười, nói.
“Hoa khôi của Xuân Phong Lâu là giả, gian tế của nước La Sát cũng là giả, chỉ có Ti Chủ Mật Điệp Ti mới là thật.”